Ỷ Thiên Đồ Long ký

Hồi 17: Thanh Dực Xuất Một Nhất Tiếu Dương

trước
tiếp

Trương Vô Kỵ và thôn nữ cùng nhìn về phía đông bắc, lúc này trời đã hửng sáng, thấy một bóng người màu xanh đi như lướt trên mặt tuyết. Đến cách mươi trượng, thì nhìn rõ là một thiếu nữ y phục màu xanh nhạt. Thiếu nữ nói với Đinh Mẫn Quân gì đó, đưa mắt nhìn Trương Vô Kỵ và thôn nữ, rồi tiến lại. Tay áo nàng phấp phới, thân pháp nhẹ nhàng, bước chân ngắn nhưng thoáng một cái chỉ còn cách hai người bốn, năm trượng. Thiếu nữ có hình dáng thanh lệ tú nhã, diện mạo xinh xắn bội phần, tuổi chừng mười bảy mười tám. Trương Vô Kỵ rất lấy làm lạ, nghe tiếng hú và nhìn thân pháp, chàng cứ ngỡ nàng ta phải già hơn Đinh Mẫn Quân, không ngờ lại còn nhỏ tuổi hơn cả chàng.

Thiếu nữ bên hông đeo một đoản kiếm, song không rút binh khí ra, chỉ tay không tới gần hai người. Đinh Mẫn Quân lên tiếng cảnh cáo:

– Chu sư muội, con quỷ a đầu ấy công phu tà môn lắm đó!

Thiếu nữ gật đầu, hỏi với lời lẽ khách sáo:

– Thỉnh vấn quý tính đại danh của hai vị? Vì cớ gì lại đả thương sư tỷ của tôi?

Từ lúc thiếu nữ đến gần, Trương Vô Kỵ trông nàng rất quen, giờ nghe giọng nói, lập tức nhớ ra: “Nàng chính là cô bé Chu Chỉ Nhược, con nhà thuyền chài trên sông Hán Thủy, thái sư phụ đã đưa nàng lên núi Võ Đang, sao hiện giờ nàng lại làm môn hạ phái Nga Mi?” Chàng cảm thấy bồi hồi, muốn hỏi thăm vài câu về Trương Tam Phong, nhưng chợt nghĩ lại: “Trương Vô Kỵ đã chết rồi, ta hiện giờ là một gã nhà quê, một kẻ xấu như ma tên là Tăng A Ngưu. Chỉ cần ta không biết nhẫn nhịn một chút, hậu họa sẽ khôn lường. Ta không được phép tiết lộ thân phận, để khỏi liên lụy tới nghĩa phụ, cái chết của phụ mẫu ta khỏi uổng phí”.

Thôn nữ cười khẩy, nói:

– Lệnh sư tỷ dùng chiêu “Thôi song vọng nguyệt” giáng cả hai chưởng vào lưng ta, tự mình làm mình gãy cổ tay, sao lại trách ta? Nàng hãy hỏi lại lệnh sư tỷ xem ta đã đánh cô ả nửa chiêu thức nào hay chưa?

Chu Chỉ Nhược đưa mắt nhìn Đinh Mẫn Quân, ý muốn hỏi. Đinh Mẫn Quân giận dữ nói:

– Sư muội hãy dẫn hai kẻ này đi gặp sư phụ, để lão nhân gia định đoạt là xong.

Chu Chỉ Nhược nói:

– Hai người này đã không có ý đắc tội với sư thư, theo ý tiểu muội, mình đổi thù thành bạn là hơn.

Đinh Mẫn Quân cả giận quát lên:

– Cái gì? Sư muội lại định về hùa với người ngoài ư?

Trương Vô Kỵ nhìn bộ dạng của Đinh Mẫn Quân, nhớ đêm năm nào hòa thượng Bành Oánh Ngọc bị vây đánh trong rừng, Kỷ Hiểu Phù chỉ vì gạt kiếm của Đinh Mẫn Quân mà bị đại họa, hôm nay tái diễn cái trò Đinh Mẫn Quân bức bách sư muội khiến chàng không khỏi lo thầm cho Chu Chỉ Nhược.

Nhưng Chu Chỉ Nhược lại tỏ ra hết sức cung kính đối với Đinh Mẫn Quân, khom lưng nói:

– Tiểu muội xin nghe lời chỉ bảo của sư thư, không dám trái lệnh.

Đinh Mẫn Quân nói:

– Được, vậy ngươi mau tới bắt con xú a đầu kia, đánh gãy hai tay nó cho ta.

Chu Chỉ Nhược đáp:

– Vâng, mong sư thư ở bên ngoài trông chừng tiếp ứng cho.

Rồi quay sang nói với thôn nữ:

– Tiểu muội vô lễ, xin được lĩnh giáo cao chiêu của thư thư.

Thôn nữ cười khẩy:

– Khỏi cần nhiều lời!

Nàng ta nghĩ thầm: “Bộ tưởng ta sợ một tiểu cô nương như ngươi sao?” Nàng khỏi nhờ Trương Vô Kỵ giúp sức, nhảy vọt ra, nhanh như chớp đánh liền ba chưởng. Chu Chỉ Nhược né mình tiến tới, tay trái dùng phép cầm nã, lấy công làm thủ, chiêu số cũng rất xảo diệu.

Trương Vô Kỵ nội lực tuy cao cường nhưng chiêu số chưa thông thạo, chỉ thấy Chu Chỉ Nhược và thôn nữ đều ra đòn đỡ đòn cực nhanh. Miên chưởng của phái Nga Mi linh hoạt thần tốc, còn chưởng pháp của thôn nữ thì cổ quái kỳ ảo. Chàng vừa xem vừa thán phục, nhưng lại lo lắng, không biết phải mong cho ai thắng, chỉ cầu cả hai nàng không ai bị thương.

Hai nàng đấu hơn hai mươi chiêu thì bắt đầu gặp hung hiểm, bỗng nghe thôn nữ quát “Nhìn đây!” rồi tả chưởng đã đánh trúng vai Chu Chỉ Nhược. Tiếp đó “soạt” một tiếng, Chu Chỉ Nhược xé rách một mảnh tay áo của thôn nữ. Hai người đều nhảy tránh ra, mặt hơi đỏ lên. Thôn nữ kêu lên:

– Cầm nã thủ lợi hại thật!

Đang định tiến lên, chỉ thấy Chu Chỉ Nhược nhíu mày, áp tay vào ngực, thân hình loạng choạng muốn ngã. Trương Vô Kỵ không nhịn được, kêu lên đầy vẻ lo lắng:

– Cô nương… cô nương…

Chu Chỉ Nhược thấy chàng trai tóc dài râu rậm kia tỏ vẻ quan tâm đến mình, cảm thấy rất ngạc nhiên. Đinh Mẫn Quân hỏi:

– Sư muội, ngươi sao thế?

Chu Chỉ Nhược tay trái vịn vai sư tỷ, lắc đầu.

Đinh Mẫn Quân đã gãy cổ tay vì thôn nữ, biết nàng ta vô cùng lợi hại, nhưng vì sư phụ cứ luôn khen ngợi tiểu sư muội, bảo Chu Chỉ Nhược ngộ tính rất cao, tiến bước cực nhanh, sau này sẽ làm rạng danh bổn phái, Đinh Mẫn Quân trong bụng không phục, nên buộc sư muội tới đấu thử với thôn nữ, những mong Chu Chỉ Nhược cũng bị ăn đòn như mình. Bây giờ thấy Chu Chỉ Nhược đấu với thôn nữ hơn hai chục chiêu mới thua, hơn hẳn mình, thì trong lòng ghen tức; đến lúc thấy bàn tay sư muội vịn vào vai mình không còn khí lực, mới biết là sư muội bị thương không phải nhẹ, lại sợ thôn nữ đuổi theo, vội nói:

– Thôi mình đi!

Hai người dìu nhau đi về đông bắc.

Thôn nữ nhìn thần sắc của Trương Vô Kỵ, cười khẩy:

– Người đâu vừa thấy mỹ nữ đã hồn vía lên mây rồi.

Trương Vô Kỵ vừa định giải thích, nhưng lại nghĩ thầm: “Nếu không thổ lộ thân thế, thì làm sao giải thích cho rõ việc này kia chứ, chi bằng không nói là hơn”, bèn nói:

– Nàng ta đẹp hay xấu thì can dự gì đến ta? Ta lo là lo cho cô nương, sợ cô nương bị thương thôi.

Thôn nữ hỏi:

– Huynh nói thật hay không đấy?

Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Mình lo lắng cho cả hai cô nàng”, đáp:

– Ta nói dối cô nương để làm gì? Không ngờ phái Nga Mi có một cô nương nhỏ tuổi mà võ công khá đến thế.

Thôn nữ nói:

– Lợi hại, lợi hại thật!

Trương Vô Kỵ nhìn theo Chu Chỉ Nhược, thấy nàng khi tới lướt như gió, lúc đi thì lê từng bước, nhớ lại năm nào trên sông Hán Thủy nàng bón cơm cho chàng ăn ở trên thuyền, lại tặng chàng tấm khăn lau nước mắt, trong bụng chỉ mong sao nàng bị thương không nặng.

Thôn nữ bỗng cười khẩy, nói:

– Huynh khỏi lo, nàng ta không bị thương đâu mà sợ. Muội nói lợi hại là có ý bảo nàng ta còn ít tuổi thế mà tâm kế đã quá lợi hại!

Trương Vô Kỵ ngạc nhiên:

– Nàng ta không bị thương ư?

Thôn nữ đáp:

– Chính thế! Chưởng của muội chém trúng vai nàng ta, từ vai phát sinh nội lực hất tay muội ra; như vậy là nàng ta đã luyện Cửu dương công của phái Nga Mi, lực dội lại khiến tay muội hơi bị tê dại. Như thế bảo cô ta bị thương sao được?

Trương Vô Kỵ cả mừng, nghĩ thầm: “Thì ra Diệt Tuyệt sư thái đã để mắt tới Chu Chỉ Nhược, đem bảo bối Cửu dương công của môn phái truyền cho rồi ư?”

Thôn nữ đột nhiên lật tay trái tát cho Trương Vô Kỵ một cái thật mạnh. Cú đánh này bất ngờ, chàng không kịp đề phòng, một bên má tức thời sưng đỏ lên. Chàng giận dữ nói:

– Cô nương… giở trò gì vậy?

Thôn nữ hậm hực nói:

– Vừa thấy thiếu nữ nhà người ta dễ coi một chút là hồn vía huynh bay mất rồi. Muội vừa bảo cô ta không bị thương, huynh đã mừng rơn như thế là sao?

Trương Vô Kỵ nói:

– Ta mừng cho cô ta thì có liên can gì tới cô nương?

Thôn nữ lại vung tay tát cái nữa, song lần này Trương Vô Kỵ cúi đầu xuống, khiến nàng đánh trượt; nàng cả giận, nói:

– Huynh đã bằng lòng lấy ta làm vợ, lời ấy nói ra chưa được nửa ngày, giờ gặp người khác đã tơ tưởng muốn đi với cô nương xinh đẹp rồi.

Trương Vô Kỵ nói:

– Thì chính cô nương chê ta không xứng, bảo trong lòng cô nương đã có tình lang, nhất quyết không thể lấy ta kia mà!

Thôn nữ nói:

– Đúng thế, nhưng huynh đã bằng lòng từ rày đối đãi tử tế với muội, suốt đời lo liệu cho muội.

Trương Vô Kỵ nói:

– Ta đã nói sao thì dĩ nhiên sẽ làm như thế.

Thôn nữ giận dữ:

– Đã vậy, tại sao vừa gặp một thiếu nữ xinh đẹp, huynh đã lạc phách xiêu hồn, bảo sao muội không tức lộn ruột lên kia chứ?

Trương Vô Kỵ chỉ cười rồi nói:

– Ta đâu có lạc phách xiêu hồn.

Thôn nữ nói:

– Muội không cho huynh thích cô ta, cũng không cho nghĩ đến cô ta.

Trương Vô Kỵ nói:

– Ta chưa hề bảo là thích cô ta. Còn cô nương trong bụng cứ được nghĩ, được nhớ đến người khác sao?

Thôn nữ nói:

– Muội quen biết người ấy từ trước rồi. Nếu muội biết huynh trước thì suốt đời sẽ chỉ đối tốt với huynh, chứ không nghĩ đến bất cứ ai khác, như thế gọi là thủy chung như nhất. Còn kẻ nào hai lòng ba dạ thì trời cũng chẳng dung.

Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Ta quen biết Chu cô nương còn trước cô rất nhiều”, nhưng chàng không dám thốt ra câu đó, chỉ nói:

– Nếu cô nương chỉ đối tốt với một mình ta, ta cũng sẽ chỉ đối tốt với một mình cô nương. Nếu trong bụng cô nương tưởng nhớ người khác, vậy ta cũng nghĩ đến người khác.

Thôn nữ trầm ngâm, mấy lần định nói lại thôi, đột nhiên mắt rưng rưng lệ, quay sang phía khác, thừa lúc Trương Vô Kỵ không nhìn thấy liền đưa tay gạt lệ. Trương Vô Kỵ không nỡ, nhẹ nhàng cầm tay nàng, dịu dàng nói:

– Thôi chúng ta đừng nói chuyện đó nữa. Đợi thêm vài hôm, chân ta lành hẳn, hai ta sẽ cùng nhau đi du ngoạn, không thích lắm sao?

Thôn nữ quay đầu lại, buồn rầu nói:

– A Ngưu ca ca, muội xin ca ca một việc, ca ca đừng giận nhé.

Trương Vô Kỵ hỏi:

Việc gì? Nếu sức ta làm được, ta sẽ làm cho cô nương.

Thôn nữ nói:

– Ca ca phải hứa không giận, muội mới dám nói.

Trương Vô Kỵ nói:

– Được rồi, ta sẽ không giận.

Thôn nữ lưỡng lự một hồi, nói:

– Miệng bảo không giận, nhưng trong bụng ca ca cũng phải không giận mới được.

Trương Vô Kỵ nói:

– Ừ thì cả trong bụng cũng không giận.

Thôn nữ nắm tay chàng, nói:

– A Ngưu ca ca, muội từ Trung nguyên đi hàng vạn dặm tới Tây Vực chỉ là để tìm người ấy. Ban đầu còn nghe phong thanh vài điều, nhưng đến bây giờ thì không còn tăm tích gì hết. Sau khi ca ca khỏi gãy chân, ca ca hãy giúp muội tìm người ấy, sau đó muội sẽ cùng ca ca đi du ngoạn, có được chăng?

Trương Vô Kỵ không thể không cảm thấy khó chịu trong lòng. Thôn nữ nói:

– Ca ca đã bằng lòng sẽ không giận kia mà, sao lại còn khó chịu?

Trương Vô Kỵ chẳng có cách nào hơn, đành nói:

– Được, ta sẽ giúp cô nương đi tìm hắn.

Thôn nữ cả mừng, nói:

– A Ngưu ca ca, ca ca tốt quá!

Nàng ta nhìn về phía chân trời, trong lòng xao xuyến, nhỏ nhẹ nói:

– Khi tìm thấy người ấy rồi, người ấy sẽ nghĩ đến công lao muội đi tìm lâu như thế, sẽ không chán muội. Chàng bảo gì, muội sẽ nhất nhất nghe lời.

Trương Vô Kỵ hỏi:

– Gã tình lang của cô nương rốt cuộc có gì hay khiến cô nương nhớ mãi không quên như vậy?

Thôn nữ mỉm cười:

– Chàng ta có gì hay, làm sao muội nói được? A Ngưu ca ca, liệu chúng ta có tìm thấy người ấy không? Khi gặp muội, người ấy có đánh mắng muội không?

Trương Vô Kỵ thấy nàng ta si tình đến thế thì không khỏi thương tâm, thấp giọng an ủi:

– Không đâu, hắn sẽ không đánh mắng cô nương đâu.

Thôn nữ mỉm cười, đôi mắt long lanh, cũng nói nhỏ:

– Phải đó, chàng sẽ yêu muội, thương muội, không đánh chửi muội.

Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Cô nương này si tình đối với tình lang như thế, giả sử trên đời này có một thiếu nữ quan hoài mình, nhớ mình như nàng thì dù mình có phải chịu khổ sở đến mấy, cũng vẫn sung sướng”. Chàng nhìn hai hàng dấu chân của Chu Chỉ Nhược và Đinh Mẫn Quân để lại trên tuyết, nghĩ bụng: “Giá như thay vào vết chân của Đinh Mẫn Quân là vết chân của mình, mình được cùng Chu cô nương sánh vai mà đi…” Thôn nữ đột nhiên kêu lên:

– Ôi chao, phải chạy mau, để lâu e không kịp mất!

Trương Vô Kỵ đang mơ màng, chợt choàng tỉnh, hỏi:

– Gì thế?

Thôn nữ nói:

– Thiếu nữ phái Nga Mi không chịu đấu thí mạng với muội, giả bộ bị thương bỏ đi. Nhưng Đinh Mẫn Quân luôn miệng đòi bắt muội đi gặp sư phụ của họ, Diệt Tuyệt sư thái hẳn đang ở gần đâu đây. Lão tặc ni ấy cực kỳ hiếu thắng, nhất định sẽ phóng tới.

Trương Vô Kỵ nhớ lần Diệt Tuyệt sư thái một chưởng đánh chết Kỷ Hiểu Phù tàn ác biết chừng nào, không khỏi sợ hãi nói:

– Lão tặc ni ấy rất lợi hại, chúng mình không phải đối thủ của bà ta đâu.

Thôn nữ hỏi:

– Ca ca gặp bà ta rồi ư?

Trương Vô Kỵ đáp:

– Chưởng môn phái Nga Mi đâu phải tầm thường? Ta chưa đi lại được, cô nương hãy mau chạy đi.

Thôn nữ giận dữ nói:

– Làm sao muội có thể bỏ ca ca ở đây để chạy thoát một mình? Ca ca nghĩ bụng dạ muội tệ hại thế sao?

Nàng nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi cắm đầu chạy.  Hồi lâu, Trương Vô Kỵ cảm thấy áy náy, gọi:

– Này, nghỉ một lát đi.

Thôn nữ cười:

– Sao lại gọi trống không thế? Muội không có tên hay sao?

Trương Vô Kỵ nói:

– Cô nương chưa xưng danh, làm sao ta biết? Cô nương bảo ta cứ gọi là “Xú cô nương”, nhưng ta cảm thấy cô nương rất dễ coi.

Thôn nữ cười to, thở phào một cái, dừng chân, vuốt tóc, nói:

– Thôi được, nói cho ca ca biết cũng không sao, muội tên là Thù Nhi.

Trương Vô Kỵ nói:

– Nghĩa là Châu nhi, trong chữ Trân châu bảo bối ấy phải không?

Thù Nhi nói:

– Không, không phải có nghĩa hạt trân châu, mà có nghĩa là con nhện độc ấy.

Trương Vô Kỵ ngạc nhiên, nghĩ thầm: “Ai lại đi lấy chữ Thù Nhi làm tên bao giờ?”

Thù Nhi nói:

– Tên muội như thế đấy, nếu ca ca sợ thì đừng gọi cái tên đó.

Trương Vô Kỵ hỏi:

– Là tên do phụ thân cô nương đặt ư?

Thù Nhi đáp:

– Hừ, nếu cha muội đặt cái tên ấy, ca ca tưởng muội sẽ chịu hay sao? Là mẹ đặt đó. Mẹ đã dạy cho muội cách luyện “Thiên thù vạn độc thủ”[68], nên bảo muội dùng tên này.

Trương Vô Kỵ vừa nghe năm chữ “Thiên thù vạn độc thủ” thì bất giác rùng mình.

Thù Nhi nói:

– Muội luyện từ hồi nhỏ, nhưng còn lâu mới thành. Đợi khi muội luyện xong rồi sẽ không còn phải sợ Diệt Tuyệt lão ni nữa. Ca ca có muốn xem không?

Nói xong nàng lấy trong bọc ra một cái hộp bằng vàng sáng bóng, mở nắp, trong hộp có hai con nhện to bằng ngón tay cái đang ngọ nguậy. Lưng chúng có hoa văn lấp lánh. Trương Vô Kỵ vừa nhìn thấy, liền nhớ trong sách Độc kinh của Vương Nạn Cô có chép: “Nhện nào trên lưng có hoa văn lấp lánh là loại cực độc, người bị nó cắn khó lòng cứu chữa”, thành thử chàng rất e ngại.

Thù Nhi thấy vẻ mặt trịnh trọng của chàng, cười nói:

– Thì ra ca ca cũng biết giá trị loài nhện quý của muội. Ca ca hãy đợi một lát.

Đoạn nàng phi thân lên một cây cao, đưa mắt nhìn địa thế bốn phía, rồi nhảy xuống, nói:

– Mình phải đi thêm một quãng nữa, chuyện con nhện tính sau.

Nàng lại kéo cái xe trượt tuyết chạy thêm bảy, tám dặm. Đến bên cạnh một hẻm núi, nàng đỡ Trương Vô Kỵ ra khỏi xe, sau đó chất lên đó mấy tảng đá, kéo cái xe về phía vực sâu rồi đẩy mạnh cho xe lao xuống vực, tiếng xe đá lăn ầm ầm hồi lâu. Trương Vô Kỵ nhìn chiếc xe để lại một vệt dài trên tuyết đến tận bờ vực, chàng nghĩ thầm: “Thù Nhi tính toán chu đáo thật! Diệt Tuyệt sư thái nếu lần theo vết xe, hẳn cho rằng hai đứa mình đã rơi xuống vực, chết mất xác rồi”.

Thù Nhi khom người, nói:

– Ca ca hãy ôm lấy lưng muội!

Trương Vô Kỵ nói:

– Cô nương định cõng ta ư? Như mệt vô cùng.

Thù Nhi lườm chàng một cái, nói:

– Muội mệt hay không mệt, bộ tự bản thân muội không biết hay sao?

Trương Vô Kỵ không dám hỏi thêm, liền nằm phục lên lưng nàng, nhè nhẹ ôm cổ nàng. Thù Nhi cười, nói:

– Ôm chặt thì sợ muội chết hay sao, mà cứ rón ra rón rén, làm người ta nhột quá trời.

Trương Vô Kỵ thấy nàng đối với mình không chút e ngại thì vui mừng ôm chặt hơn. Thù Nhi đột nhiên nhảy lên, cõng chàng phi thân lên cây.

Hàng cây đó mọc một dãy về phía tây, Thù Nhi nhảy từ cây này sang cây khác; nàng ta thân hình thanh mảnh, Trương Vô Kỵ lại cao to, vậy mà bộ pháp của nàng ta vẫn nhanh nhẹn, không tỏ ra mệt mỏi lắm. Nhảy một mạch bảy tám chục cây thì đến cạnh một vách núi, bấy giờ Thù Nhi mới nhảy xuống, nhẹ nhàng đặt Vô Kỵ xuống đất, cười, nói:

– Mình dựng một cái chuồng bò ở chỗ này được rồi.

Trương Vô Kỵ lấy làm lạ, hỏi:

– Chuồng bò ư? Dựng chuồng bò làm gì?

Thù Nhi cười đáp:

– Để cho con bò mộng ở, ca ca chẳng phải tên là A Ngưu sao?

Trương Vô Kỵ nói:

– Không cần đâu, dăm ngày nữa là chân ta sẽ lành hẳn, bây giờ gắng gượng đi cũng được rồi mà.

Thù Nhi nói:

– Hừ, gắng gượng đi, đã xấu xí, cái cẳng con bò lại khập khiễng, tưởng dễ coi lắm sao?

Đoạn Thù Nhi bẻ cành cây, quét sạch tuyết bên cạnh vách núi.

Trương Vô Kỵ nghe câu nàng nói “Cái cẳng con bò lại khập khiễng, tưởng dễ coi lắm sao?” đủ hiểu nàng rất quan hoài tới mình, bất giác xúc động. Chỉ nghe nàng vừa khe khẽ hát, vừa bẻ cành cây gác lên hai tảng đá làm mái, tạo thành một cái chòi nhỏ làm chốn dung thân, mái lợp tranh, tường đá, trông cũng dễ coi. Thù Nhi làm cái chòi nhỏ xong, lại lấy từng khối tuyết phủ lên trên mái, hì hục cả nửa ngày, đến khi từ bên ngoài nhìn vào không thấy dấu vết gì mới chịu dừng tay.

Nàng lấy khăn lau mồ hôi trên mặt, nói:

– Ca ca chờ ở đây, muội đi tìm thức ăn.

Trương Vô Kỵ nói:

– Ta cũng chưa đói lắm, cô nương mệt quá rồi, nghỉ một lúc hãy đi.

Thù Nhi nói:

– Ca ca muốn đối xử tốt với muội thì không cần phải ngọt ngào đầu lưỡi đâu.

Nói xong lẹ làng chạy vào rừng.

Trương Vô Kỵ nằm trên phiến đá, nghĩ đến Thù Nhi nói năng dịu dàng, cử chỉ nhanh nhẹn, phong cách y như một mỹ nhân tuyệt sắc, riêng khuôn mặt sao lại quá xấu xí; lại nhớ phút lâm chung mẫu thân chàng có dặn: “Phải đề phòng nữ nhân lừa dối, nữ nhân càng đẹp, càng giỏi lừa người”. Thù Nhi diện mạo tuy không đẹp, nhưng đối với ta tốt biết bao, ta muốn ở bên nàng suốt đời, tiếc rằng nàng đã có tình lang, chẳng còn để ý đến ta nữa.

Chàng cứ suy nghĩ vẩn vơ, lát sau Thù Nhi xách hai con gà rừng về, nhóm lửa nướng ăn thật là ngon. Trương Vô Kỵ một con hết nhẵn, xem chừng còn thòm thèm. Thù Nhi tủm tỉm cười, quẳng cho chàng hai cái đùi gà là chỗ ngon nhất trong phần của nàng, mà nàng có ý để dành lại. Trương Vô Kỵ định từ chối, Thù Nhi giận nói:

– Ca ca còn thèm thì cứ ăn, ai mà dã tâm dã ý đối với muội, muội lấy dao khoét ba cái lỗ trên người kẻ đó đấy.

Trương Vô Kỵ không dám nhiều lời, cầm đùi gà ăn hết. Hai mép dính mỡ, chàng dùng tuyết chà chà lên mặt, rồi lấy khăn lau miệng.

Thù Nhi quay lại, thấy Vô Kỵ dùng tuyết chà chà lên mặt lại cứ trân trân nhìn chàng. Trương Vô Kỵ thấy vậy thì mất tự nhiên, hỏi:

– Có gì không?

Thù Nhi nói:

– Ca ca bao nhiêu tuổi?

Trương Vô Kỵ đáp:

– Hai mươi mốt.

Thù Nhi nói:

– Ồ, thế ra ca ca hơn muội có ba tuổi, sao lại để râu dài vậy?

Trương Vô Kỵ cười nói:

– Ta một mình sống trong hoang sơn thâm cốc, không có một ai, nên cũng chả nghĩ đến việc cạo râu.

Thù Nhi lấy trong người ra một con dao nhỏ có cán bằng vàng, đặt chàng xuống rồi thong thả cạo sạch râu ria. Trương Vô Kỵ chỉ cảm thấy lưỡi dao cực sắc, cạo tới đâu, râu rơi lả tả tới đó. Các ngón tay của nàng mềm mại lạ thường, sờ vào mặt chàng khiến chàng động lòng.

Lưỡi dao dần dần cạo xuống dưới cổ, Thù Nhi cười nói:

– Muội chỉ rạch một nhát ngang cổ họng là mạng ca ca ô hô ai tai liền. Có sợ không?

Trương Vô Kỵ cười đáp:

– Chết dưới bàn tay ngọc của cô nương, ta thành quỷ cũng sướng.

Thù Nhi lật sống dao ấn vào cổ chàng, nói:

– Này thì cho ngươi thành con quỷ này!

Trương Vô Kỵ giật nảy mình, Thù Nhi ra tay quá nhanh, dao lại cận kề, lúc cảm nhận được thì dao đã cứa xuống, không kịp có một chút phản kháng nào. Nhưng Cửu dương thần công trong cơ thể lập tức sinh ra một lực đẩy hất con dao đi, bấy giờ chàng mới biết Thù Nhi chỉ cứa bằng sống dao.

Thù Nhi tay bị giật một cái, kêu lên:

– Ối chà!

Nàng cười khanh khách, hỏi:

– Có sướng không?

Trương Vô Kỵ vừa cười vừa gật đầu. Chàng vốn là người thật thà, ở bên cạnh Thù Nhi không hiểu sao chàng luôn cảm thấy thoải mái, không bị gò bó, tựa hồ hai người đã sống với nhau từ nhỏ, hết sức tiêu dao tự tại, cứ phải nói đùa vài câu mới được.

Thù Nhi cạo râu cho chàng xong, tần ngần nhìn chàng một hồi rồi thở dài. Trương Vô Kỵ hỏi:

– Có gì không?

Thù Nhi không trả lời, lại cắt bớt tóc cho chàng, bới thành một búi tóc gọn ghẽ, bẻ cành cây, vót thành cái trâm cắm ngang búi tóc. Bây giờ tuy y phục vẫn lam lũ, vừa ngắn vừa chật, trông như đồ ăn trộm, nhưng thần thái Trương Vô Kỵ sáng sủa, từ một gã nhà quê xấu xí đã biến thành một thanh niên anh tuấn. Thù Nhi lại thở dài, nói:

– Thật không ngờ ca ca lại đẹp trai đến thế!

Trương Vô Kỵ đoán nàng tủi thân vì diện mạo mình xấu xí, bèn nói:

– Ta đâu có gì dễ coi mà bảo là đẹp trai. Hơn nữa, vật cực đẹp trên thế gian thường thường lại ẩn chứa cái cực xấu. Con công có bộ lông đẹp biết bao, song mật nó cực độc; con hạc tiên mào đỏ tươi trông rất đẹp, nào ngờ đó là độc dược vô cùng lợi hại. Phàm các loài côn trùng rắn rết, con nào càng đẹp càng nhiều độc tính. Hai con nhện của cô nương trông chả đẹp đấy thôi? Con người ta diện mạo xấu hay đẹp không hệ trọng, chỉ cần bụng dạ thiện lương là đáng kể.

Thù Nhi cười khẩy:

– Bụng dạ thiện lương đáng kể ở chỗ nào, ca ca nói nghe thử.

Trương Vô Kỵ nhất thời chưa trả lời được, ngẩn người ra, rồi nói:

– Bụng dạ thiện lương sẽ không làm hại người khác.

Thù Nhi nói:

– Không làm hại người khác có gì là tốt?

Trương Vô Kỵ nói:

– Mình không làm hại người khác, trong lòng mình cũng bình yên vui vẻ, ứng xử tự nhiên.

Thù Nhi nói:

– Muội không làm hại người khác thì không thấy sướng, phải làm hại người khác thì trong lòng mới bình yên vui vẻ, ứng xử tự nhiên được.

Trương Vô Kỵ lắc đầu, nói:

– Cô nương nói vậy là cưỡng từ đoạt lý.

Thù Nhi cười khẩy:

– Nếu không để hại người thì muội luyện “Thiên thù vạn độc thủ” làm gì? Tự mình chịu đựng bao nhiêu khổ sở, chẳng lẽ chỉ đùa chơi thôi ư?

Nói xong nàng ngồi xếp bằng, vận một lượt nội công, lấy cái hộp vàng trong bọc ra, mở nắp, thò hai ngón tay trỏ vào trong hộp.

Hai con nhện hoa từ từ bò lại, chia nhau cắn hai đầu ngón tay. Thù Nhi hít một hơi dài, hai cánh tay hơi run, ngầm vận nội công chống lại nọc độc của hai con nhện. Loài nhện hoa hút máu người làm thức ăn, song huyết mạch ở đầu ngón tay Thù Nhi vận hành cũng mang chất độc của con nhện hòa vào máu toàn cơ thể.

Trương Vô Kỵ thấy mặt Thù Nhi rất trang nghiêm, đồng thời ở mi tâm và hai bên huyệt Thái Dương có một làn hắc khí mờ mờ, hai hàm răng cắn chặt, cố chịu đựng nỗi đau đớn. Lát sau, mũi nàng lấm tấm mồ hôi. Công phu này nàng luyện trong nửa canh giờ, hai con nhện hút no máu, bụng căng tròn như viên bi mới chịu nhả ngón tay nàng ra, nằm lim dim ngủ trong hộp.

Thù Nhi lại vận công hồi lâu, làn hắc khí trên mặt lui dần, sắc hồng trở lại, thở mạnh ra một hơi dài. Trương Vô Kỵ ngửi thấy một mùi thơm ngọt, hơi bị chóng mặt, dường như hơi nàng thở ra có mang chất độc. Thù Nhi mở mắt, mỉm cười.

Trương Vô Kỵ hỏi:

– Phải luyện đến khi nào mới được coi là hoàn toàn thành công?

Thù Nhi nói:

– Mỗi con nhện hoa thân mình từ màu hoa chuyển sang màu đen, từ đen biến thành trắng thì hết chất độc mà chết. Bao nhiêu chất độc trong thân thể con nhện đều truyền hết sang ngón tay muội. Tối thiểu luyện khoảng một trăm con nhện hoa mới đạt mức tiểu thành. Còn công phu muốn cho đại thành cũng phải một hai ngàn con cũng chưa xem là nhiều.

Trương Vô Kỵ nghe Thù Nhi nói thế, bất giác nổi gai ốc, hỏi:

– Lấy đâu ra nhiều nhện hoa đến thế?

Thù Nhi đáp:

– Một mặt phải nuôi, nhện sinh ra nhện con, một mặt phải tìm nơi có nhện mà bắt.

Trương Vô Kỵ thở dài:

– Võ công trong thiên hạ vô số môn, hà tất phải luyện cái môn độc địa này? Chất độc của loài nhện cực kỳ nguy hiểm, đưa nó vào cơ thể rồi, dù cô nương có cách chế ngự, nhưng về lâu về dài cũng không có gì hay ho đâu.

Thù Nhi cười khẩy, nói:

– Võ công trong thiên hạ cố nhiên là vô số, nhưng không có môn công phu nào sánh bằng Thiên thù vạn độc thủ. Ca ca đừng cậy nội công cao siêu, muội mà luyện xong môn này, thì ca ca không chịu nổi một ngón tay của muội đánh trúng đâu.

Nói xong Thù Nhi vận khí vào ngón tay, chọc một cái vào thân cây bên cạnh. Công lực của nàng còn non nớt, nên chỉ lõm sâu được nửa tấc.

Trương Vô Kỵ lại hỏi:

– Sao mẫu thân cô nương lại dạy cô nương luyện môn này? Bản thân bà đã luyện thành rồi ư?

Ánh mắt của Thù Nhi đột nhiên nảy ra tia hung dữ, nàng hậm hực đáp:

– Luyện môn “Thiên thù vạn độc thủ” khi đến con thứ hai mươi trở đi, chất độc trong cơ thể tích tụ đã nhiều, dung mạo sẽ bắt đầu thay đổi. Luyện đến một ngàn con thì mặt mũi sẽ trở nên xấu xí vô cùng. Mẹ muội luyện đến gần một trăm con nhện thì gặp cha muội, sợ dung mạo hóa ra xấu xí, cha muội sẽ không yêu thương nữa, bèn hủy bỏ hết công phu đã có, trở lại thành một thiếu nữ tầm thường trói gà không chặt. Tuy dung mạo trở lại dễ coi, nhưng khi bị dì hai và các anh muội lăng nhục thì chẳng có chút tài nghệ gì để chống trả, đến nỗi phải chết. Hừ, mặt mũi xinh đẹp để làm gì? Mẹ muội là một người vô cùng xinh đẹp, chỉ vì lớn tuổi, không sinh được con trai, nên cha muội đi lấy tiểu thiếp…

Trương Vô Kỵ nhìn trộm nàng một cái, hỏi nhỏ:

– Thì ra… thì ra cô nương vì luyện môn này…

Thù Nhi nói:

– Đúng thế, muội chỉ vì luyện môn công phu này mà mặt mũi mới hóa ra xấu xí như vầy. Hừ, cái gã tự phụ kia không thèm ngó ngàng đến muội, đợi khi muội luyện thành môn Thiên thù vạn độc thủ, tìm thấy y rồi, nếu y chưa có thê tử thì thôi…

Trương Vô Kỵ ngắt lời:

– Cô nương chưa hề thành hôn với y, cũng chưa hẹn ước trăm năm… chỉ mới… chẳng qua… Thù Nhi nói:

– Thì cứ nói thẳng ra, sợ gì phải ấp úng? Có phải ca ca định nói chẳng qua chỉ một mình muội tương tư y chứ gì? Tương tư một phía thì đã sao? Muội đã yêu y thì không để cho y được yêu một ai khác. Nếu y bạc bẽo với muội, muội sẽ cho y nếm mùi “Thiên thù vạn độc thủ”.

Trương Vô Kỵ mỉm cười, không tranh cãi với nàng nữa, nghĩ thầm cô nương này tính khí quái dị, tốt thì thật tốt, nhưng khi nổi cơn lên là bất kể phải trái gì hết. Chàng nhớ thái sư phụ và nhị sư bá thường nói về việc phân biệt chính tà trong võ lâm, xem ra môn Thiên thù vạn độc thủ này hẳn là môn công phu cực kỳ tàn độc của tà môn, mẹ nàng ta cũng phải thuộc hạng yêu tà. Nghĩ đến đây, bất giác thấy cần dè chừng nàng ta vài phần.

Thù Nhi không hề nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của Trương Vô Kỵ, cứ chạy ra chạy vào căn nhà nhỏ, hái các bông hoa rừng về cắm khắp nơi. Trương Vô Kỵ thấy nàng trang trí nơi ở rất có nhã hứng, đủ biết thích đẹp là bản tính trời sinh, vậy mà lâu nay nàng để cho chất độc hủy hoại dung mạo của mình như thế, bèn nói:

– Thù Nhi, khi ta khỏi chân rồi, ta sẽ đi hái thuốc chữa cho cô nương khỏi bị sưng mặt.

Thù Nhi nghe vậy liền lộ vẻ hoảng sợ, nói:

– Không… không… không đâu! Muội đã chịu bao nhiêu khổ sở để có được như hôm nay, ca ca lại định hủy hết công phu “Thiên thù vạn độc thủ” của muội ư?

Trương Vô Kỵ nói:

– Chúng ta sẽ tìm được cách không hủy công phu mà vẫn tiêu trừ được chất độc trên mặt cô nương.

Thù Nhi nói:

– Không xong đâu, nếu đã có cách, có lẽ nào mẹ muội là công phu tổ truyền lại không biết? Thiên hạ chỉ có Điệp Cốc Y Tiên Hồ Thanh Ngưu mới đủ tài nghệ làm nổi việc đó, nhưng… nhưng ông ta đã chết mấy năm trước rồi.

Trương Vô Kỵ ngạc nhiên, hỏi:

– Cô nương cũng biết Hồ Thanh Ngưu ư?

Thù Nhi lườm chàng, nói:

– Thì đã sao? Có gì lạ nào? Điệp Cốc Y Tiên lừng danh giang hồ, ai chẳng biết.

Nói rồi thở dài, tiếp:

– Dẫu ông ta còn sống, cái người mang ngoại hiệu “Kiến Tử Bất Cứu” ấy phỏng có ích gì?

Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Cô nương đâu biết tài nghệ một đời của Điệp Cốc Y Tiên đã truyền hết cho ta; nhưng ta chưa cho biết vội; đợi sau này tìm ra cách chữa cho cô nương hết bị sưng mặt, cho cô nương sung sướng một phen”.

Trong lúc nói chuyện, bên ngoài trời đã tối, hai người bèn tựa vào vách đá ngủ. Ngủ đến nửa đêm, Trương Vô Kỵ mơ màng nghe có tiếng sụt sùi, chợt tỉnh dậy, định thần lại mới hay Thù Nhi đang khóc. Chàng ngồi thẳng lên, vỗ vỗ nhẹ vai nàng, an ủi:

– Thù Nhi, đừng đau lòng mà.

Nào ngờ lời nói dịu dàng đó lại khiến Thù Nhi xúc động thêm, nàng gục đầu vào vai Trương Vô Kỵ khóc òa. Trương Vô Kỵ hỏi:

– Thù Nhi, chuyện gì vậy? Cô nương nhớ đến mẹ phải không?

Thù Nhi gật đầu, nghẹn ngào đáp:

– Mẹ muội chết rồi, muội chỉ còn một mình bơ vơ cô khổ, chẳng ai thích muội, chẳng ai tốt với muội!

Trương Vô Kỵ lấy tay áo thong thả lau nước mắt cho Thù Nhi, dịu giọng nói:

– Ta thích cô nương, ta sẽ tử tế với cô nương.

Thù Nhi nói:

– Muội không cần ca ca tử tế với muội. Trong lòng muội chỉ thích một người, y lại chẳng ngó ngàng tới muội, còn đánh muội, chửi muội, cắn muội.

Trương Vô Kỵ giọng run run, nói:

– Cô nương hãy quên hắn đi. Ta lấy cô nương làm vợ, suốt đời sẽ đối xử tử tế với cô nương.

Thù Nhi cao giọng, nói:

– Không, không! Muội không thể quên chàng ta. Ca ca còn bảo muội quên chàng ta đi, muội sẽ không thèm nhìn ca ca nữa.

Trương Vô Kỵ quá ngượng ngùng, cũng may đang là trời tối, nên Thù Nhi không nhìn thấy chàng xấu hổ đỏ bừng mặt như thế nào.

Một hồi lâu hai người không ai nói gì.

Cuối cùng Thù Nhi nói:

– A Ngưu ca giận muội đấy à?

Trương Vô Kỵ nói:

– Ta không giận cô nương, ta chỉ giận chính mình, giá đừng nói mấy câu đó thì hơn.

Thù Nhi vội nói:

– Không, không! Ca ca hãy nói “Ta bằng lòng lấy cô nương làm vợ, suốt đời sẽ đối xử tử tế với cô nương” đi! Muội thích nghe câu đó lắm, ca ca hãy nhắc lại đi.

Trương Vô Kỵ giận dỗi:

– Cô nương không chịu quên kẻ ấy, ta còn nói thế làm gì?

Thù Nhi nắm lấy tay chàng, dịu giọng:

– A Ngưu ca đừng giận muội, muội có lỗi với ca ca, muội tệ quá đấy mà. Nếu ca ca thực sự lấy muội làm vợ, muội sẽ đâm mù mắt ca ca, sẽ giết ca ca luôn.

Trương Vô Kỵ lạnh cả người, hỏi:

– Cô nương nói gì vậy?

Thù Nhi nói:

– Mắt ca ca mù rồi sẽ không còn nhận biết vẻ xấu xí của muội, cũng không còn nhìn thấy Chu cô nương của phái Nga Mi. Nếu ca ca vẫn không quên nàng ta, muội sẽ chọc một ngón tay cho ca ca chết luôn, làm cho Chu cô nương phái Nga Mi chết theo, rồi chọc chết luôn cả muội một thể.

Ý định quái dị đó Thù Nhi nói ra một cách thản nhiên, tựa hồ đó là đạo lý thông thường trong trời đất vậy. Trương Vô Kỵ nghe những lời lẽ tàn ác gớm ghiếc như vậy thì không khỏi giật mình.

Ngay lúc đó, bỗng nghe từ xa vọng lại giọng một bà già:

– Chu cô nương của phái Nga Mi đâu có làm gì các ngươi?

Thù Nhi giật mình nhổm lên, nói nhỏ:

– Diệt Tuyệt sư thái đấy!

Nàng nói rất nhỏ, vậy mà người bên ngoài vẫn nghe thấy, nghiêm nghị đáp:

– Phải, Diệt Tuyệt sư thái đây.

Câu thứ nhất người kia nói nghe ở xa, nhưng câu này nghe như đã ở bên căn chòi. Thù Nhi biết sự tình không ổn, chẳng còn kịp cõng Trương Vô Kỵ chạy trốn, đành nín thở im lặng.

Chỉ nghe giọng nói lạnh lùng ở bên ngoài:

– Ra mau! Còn mong trốn nổi trong hầm được sao?

Thù Nhi nắm tay Trương Vô Kỵ vén cỏ bước ra khỏi hầm, thấy một lão ni tóc bạc đứng cách căn hầm hai trượng, chính là chưởng môn phái Nga Mi Diệt Tuyệt sư thái. Cách bà ta một quãng xa có ba tốp khoảng vài chục người đang chạy tới. Khi đến gần, bọn họ chia thành hai nhóm đứng hai bên Diệt Tuyệt sư thái. Phần lớn là ni cô, trong đó có cả Đinh Mẫn Quân và Chu Chỉ Nhược. Các nam đệ tử đứng sau cùng. Nguyên Diệt Tuyệt sư thái không ưa nam đệ tử, các nam đệ tử ở phái Nga Mi không được truyền thụ võ công thượng thừa, địa vị cũng thấp hơn so với nữ đệ tử.

Diệt Tuyệt sư thái lặng lẽ nhìn như thể đánh giá Thù Nhi một hồi. Trương Vô Kỵ thấp thỏm đứng sau lưng Thù Nhi, định bụng nếu Diệt Tuyệt sư thái hạ sát Thù Nhi, dù biết mình không địch nổi, chàng cũng hết sức một phen. Chỉ nghe Diệt Tuyệt sư thái hừ một tiếng, quay lại hỏi Đinh Mẫn Quân:

– Có phải con bé này không?

Đinh Mẫn Quân cúi mình đáp:

– Chính nó ạ.

Chỉ nghe “rắc, rắc” hai tiếng, rồi hự một tiếng, Thù Nhi đã văng ra xa hơn ba trượng, cả hai cổ tay đều bị gãy, nằm ngất lịm trên tuyết.

Trương Vô Kỵ thấy một cái bóng màu tro loáng qua trước mắt, Diệt Tuyệt sư thái dùng thân pháp cực nhanh bay tới bên cạnh Thù Nhi, lại dùng thủ pháp cực nhanh bẻ gãy hai cổ tay nàng, ném nàng ra xa, rồi lại dùng thân pháp cực nhanh trở về chỗ cũ, đứng sừng sững như một cây cổ thụ giữa gió đêm, vừa hùng vĩ, vừa kỳ bí.

Trương Vô Kỵ tuy nhìn rõ mọi chiêu thức của

Diệt Tuyệt sư thái, nhưng bị thân pháp và thủ pháp kinh nhân của bà ta làm cho chàng mất hết khả năng phản ứng.

Diệt Tuyệt sư thái đưa ánh mắt nhìn thấu tâm can kẻ khác, chằm chằm nhìn Trương Vô Kỵ, quát:

– Đi ra!

Chu Chỉ Nhược bước lên một bước, thưa bằng giọng run run:

– Sư phụ, người này bị gãy cả hai chân, không đi lại được.

Diệt Tuyệt sư thái nói:

– Làm hai cái xe trượt, kéo chúng nó đi!

Chúng đệ tử đồng thanh tuân lệnh. Mươi tên nam đệ tử chân tay nhanh nhẹn làm hai cái xe trượt, hai nữ đệ tử khiêng Thù Nhi, hai nam đệ tử khiêng Trương Vô Kỵ đặt lên xe, kéo trên tuyết theo sau Diệt Tuyệt sư thái đi về hướng tây.

Trương Vô Kỵ lắng tai nghe động tĩnh, không biết Thù Nhi bị thương nặng nhẹ ra sao. Đi được hơn một dặm, mới nghe nàng rên một tiếng nhỏ. Trương Vô Kỵ hỏi to:

– Thù Nhi, bị thương thế nào? Cô nương có bị nội thương hay không?

Thù Nhi đáp:

– Bà ta bẻ gãy hai cổ tay muội, hình như không bị nội thương.

Trương Vô Kỵ nói:

– Nếu nội tạng không sao thì tốt. Cô nương hãy dùng cùi chỏ tay trái day vào bên dưới khuỷu tay phải ba tấc năm phân, sau đó lại dùng cùi chỏ tay phải day vào bên dưới khuỷu tay trái ba tấc năm phân là sẽ đỡ đau.

Thù Nhi chưa trả lời, Diệt Tuyệt sư thái kêu “ồ” một tiếng, ngoảnh đầu lại nhìn Trương Vô Kỵ, hỏi:

– Tên tiểu tử này hóa ra tinh thông y lý, tên ngươi là gì?

Trương Vô Kỵ đáp:

– Tại hạ họ Tăng, tên A Ngưu.

Diệt Tuyệt sư thái hỏi tiếp:

– Sư phụ ngươi là ai?

Trương Vô Kỵ nói:

– Sư phụ của tại hạ chỉ là một thầy lang vô danh ở một tiểu trấn, có nói ra sư thái cũng không biết.

Diệt Tuyệt sư thái hừ một tiếng, không hỏi nữa.

Cả đoàn người đi đến lúc trời sáng mới dừng nghỉ lấy lương khô ra ăn. Chu Chỉ Nhược cầm hai chiếc bánh bao nguội, cho Trương Vô Kỵ và Thù Nhi mỗi người một cái. Khi Chu Chỉ Nhược đưa bánh cho Trương Vô Kỵ, chỉ nhìn chàng một cái rồi quay đi. Trương Vô Kỵ không nén nổi xúc động, nói nhỏ:

– Ơn đức bón cơm trên sông Hán Thủy, vĩnh viễn không quên.

Chu Chỉ Nhược chấn động toàn thân, quay lại nhìn Trương Vô Kỵ, bây giờ chàng đã râu tóc nhẵn nhụi, gọn ghẽ; Chỉ Nhược nhìn một hồi, đột nhiên kêu “A” một tiếng, lộ vẻ vui mừng, nói:

– Ca ca… ca…

Trương Vô Kỵ biết nàng đã nhận ra mình, thong thả gật đầu. Chu Chỉ Nhược hỏi nhỏ:

– Hàn độc trong người đã đỡ chưa?

Giọng Chỉ Nhược rất nhỏ, chỉ vo ve như tiếng muỗi, người ngoài không thể nghe rõ. Trương Vô Kỵ đáp nhỏ:

– Đã khỏi rồi.

Chu Chỉ Nhược hai má đỏ bừng, bước ra chỗ khác.

Lúc đó Thù Nhi ở sau lưng Trương Vô Kỵ, thấy Chu Chỉ Nhược không giấu nổi vẻ vui mừng, đôi môi mấp máy, tiếp đó có vẻ thẹn thùng, ánh mắt sáng lên, thì Thù Nhi đợi nàng ta đi khỏi mới hỏi Trương Vô Kỵ:

– Cô ta nói gì với ca ca thế?

Trương Vô Kỵ đỏ mặt, đáp:

– Đâu… đâu có… có gì?

Thù Nhi hừ một tiếng, tức giận:

– Sờ sờ ra đó còn chối!

Cả đoàn nghỉ ba canh giờ, lại đi tiếp về hướng tây, đi liền ba ngày, xem chừng có việc khẩn cấp. Tất cả nam nữ đệ tử dù đi hay nghỉ, ngoài đôi lời chẳng đặng đừng ra, thảy đều lặng thinh cứ như một đám người câm vậy.

Hiện giờ xương đùi của Trương Vô Kỵ đã lành lặn như thường, có thể đi lại hẳn hoi, song chàng giả vờ chưa khỏi, thi thoảng rên rỉ vài tiếng để Diệt Tuyệt sư thái khỏi phòng bị, chờ có dịp sẽ cứu Thù Nhi trốn đi. Có điều dọc đường toàn là đồng không mông quạnh, chạy chưa xa sẽ bị bắt lại, nên nhất thời chàng chưa dám vọng động. Chàng nối lại cổ tay gãy cho Thù Nhi. Diệt Tuyệt sư thái nhìn thấy, nhưng không nói gì. Mỗi khi dừng lại nghỉ chân hoặc ngủ đêm, Trương Vô Kỵ đều không nhịn được cứ liếc nhìn Chu Chỉ Nhược mấy lần, song nàng không hề tới gần chỗ chàng.

*

*   *

Đi thêm hai ngày nữa, chiều hôm đó cả bọn đến một sa mạc rộng lớn, nơi đây tuyết đã tan hết, hai cái xe chỉ còn trượt đi trên cát.

Đang đi, bỗng có tiếng vó ngựa từ phía tây vọng lại. Diệt Tuyệt sư thái giơ tay ra hiệu, đám đệ tử liền nằm phục xuống sau các gò cát. Hai kẻ chĩa mũi kiếm ngay sau lưng Trương Vô Kỵ và Thù Nhi, ngụ ý rất rõ là phái Nga Mi đang phục kích địch nhân, nếu Trương Vô Kỵ lên tiếng đánh động, hai người sẽ bị đâm chết tức thời.

Tiếng vó ngựa nghe dồn dập, nhưng vẫn còn xa, rất lâu sau mới tới gần. Các kỵ sĩ đột nhiên thấy dấu chân trên cát liền gò cương lại quan sát.

Đại đệ tử phái Nga Mi là Tĩnh Huyền sư thái giơ phất trần ra hiệu, mấy chục đệ tử liền từ chỗ mai phục đổ ra vây quanh nhóm kỵ sĩ.

Trương Vô Kỵ thò đầu ra nhìn, thấy có bốn bạch y kỵ sĩ trên áo thêu một ngọn lửa đỏ. Bốn người ấy thấy phục binh đổ ra, bèn hô hoán rút binh khí ra, phá vây chạy về phía đông bắc.

Tĩnh Huyền sư thái quát lớn:

– Đó là bọn yêu nhân của Ma giáo, không để tên nào chạy thoát!

Phái Nga Mi tuy đông người nhưng không cậy nhiều đánh ít. Hai nữ đệ tử và hai nam đệ tử theo hiệu lệnh của Tĩnh Huyền sư thái phóng tới chặn đầu bốn bạch y kỵ sĩ. Bốn bạch y kỵ sĩ cầm loan đao chống trả ác liệt. Nhưng các đệ tử phái Nga Mi đi Tây Vực lần này toàn là cao thủ trong môn phái, người nào người nấy võ nghệ tinh cường, chỉ sau bảy tám hiệp, ba bạch y Ma giáo đã trúng kiếm ngã ngựa.

Người còn lại lợi hại hơn nhiều, y chém trúng vai trái một nam đệ tử phái Nga Mi, cướp đường chạy, phi ngựa ra xa mấy trượng. Chỉ huy tốp thứ ba của phái Nga Mi là Tĩnh Hư sư thái quát lên:

– Ngã này!

Với bộ pháp cực nhanh, Tĩnh Hư vọt tới sau lưng người kia, phất trần tung ra cuốn ngay chân trái của y. Y vung đao chém lại, Tĩnh Hư đột nhiên biến chiêu, nghe bộp một tiếng, phất trần đánh trúng gáy đối phương. Chiêu này đánh trúng chỗ yếu hại, cây phất trần ẩn chứa nội lực thâm hậu, làm cho người kia ngã ngựa. Không ngờ y hết sức hung tợn, tuy bị trọng thương, vẫn quyết cùng chết với đối phương, nên dang hai tay nhào tới chộp Tĩnh Hư. Tĩnh Hư nghiêng mình tránh, cây phất trần lại đánh trúng ngực y.

Lúc đó, từ chiếc lồng treo ở cổ con ngựa của y bỗng có ba con chim câu trắng bay lên. Tĩnh Huyền quát:

– Trò gì thế?

Bà ta phẩy tay áo một cái, ba viên đạn sắt bay ra bắn ba con chim câu. Hai con chim câu trúng đạn rơi xuống, còn một viên đạn bị một bạch y kỵ sĩ nằm dưới đất dùng ám khí đánh tạt qua một bên. Con chim thứ ba bay vút lên mây. Ám khí của đám đệ tử phái Nga Mi bay ra rào rào, nhưng không thể với tới, con chim bay thẳng về hướng đông bắc. Tĩnh Huyền giơ tay trái lên, các nam đệ tử liền xốc bốn bạch y kỵ sĩ đến trước mặt bà ta.

Từ lúc tấn công địch nhân tới khi bắn chim, bắt người, Diệt Tuyệt sư thái chỉ lẳng lặng đứng ngoài quan sát. Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Bà ta thân chinh động thủ với Thù Nhi, đủ biết coi trọng nàng ta lắm, có lẽ vì Đinh Mẫn Quân bị đánh gãy hai cổ tay. Lão ni này muốn bắn hạ con chim câu kia, chắc không có gì khó, nhưng bà ta không thèm lý đến, cứ mặc cho đám đệ tử lo liệu”. Chàng nhớ lại năm xưa Tĩnh Huyền dẫn nhóm Kỷ Hiểu Phù lên núi Võ Đang chúc thọ thái sư phụ, xem ra ngang hàng với chưởng môn các phái Côn Luân, Không Động, đủ biết đại đệ tử của phái Nga Mi rất có danh vọng trên giang hồ, đủ sức đảm đương mọi sự, kể cả đại sự. Đối phó với vài tên Ma giáo, dĩ nhiên đâu cần Diệt Tuyệt sư thái phải ra tay. Tĩnh Huyền, Tĩnh Hư thân chinh động thủ kể cũng đã coi trọng đối phương lắm rồi.

Một nữ đệ tử nhặt hai con chim chết lên, rút từ trong chiếc ống nhỏ buộc ở đùi chim ra một mẩu giấy cuộn tròn, trình lên Tĩnh Huyền. Tĩnh Huyền mở ra xem, nói:

– Sư phụ, Ma giáo đã biết chúng ta vây công đỉnh Quang Minh, thư này là chúng cáo cấp với Thiên Ưng giáo.

Rồi xem mẩu giấy trong ống thứ hai, nói:

– Cái này cũng thế. Tiếc rằng con thứ ba bay thoát.

Diệt Tuyệt sư thái lạnh lùng nói:

– Có gì mà tiếc? Quần ma tụ hội, ta ra tay một lần diệt cả lũ, chẳng thú lắm sao? Khỏi tốn công đi khắp nơi tìm kiếm bọn chúng.

Tĩnh Huyền nói:

– Đúng vậy!

Trương Vô Kỵ nghe mấy chữ “cáo cấp với Thiên Ưng giáo” thì trong lòng phân vân: “Giáo chủ Thiên Ưng giáo chính là ông ngoại của ta, không biết lão nhân gia có đến hay không? Hừ, lão ni này thật quá ngạo mạn tự đại, chắc gì đã là đối thủ của ông ngoại ta”. Chàng đã định thừa cơ cứu Thù Nhi đào tẩu, nay thấy sắp có cảnh náo nhiệt thì lại muốn ở xem, chưa bỏ đi vội.

Tĩnh Huyền quát hỏi bốn bạch y nhân:

– Các ngươi còn gọi thêm viện thủ nào nữa? Làm sao các ngươi biết tin sáu phái vây diệt Ma giáo?

Bốn bạch y nhân cùng ngửa mặt lên trời cười thảm, rồi đột nhiên quỵ xuống, không động đậy gì nữa. Ai nấy kinh hãi. Hai nam đệ tử cúi xuống xem, thấy bốn người ấy nở nụ cười kỳ bí, đều tắt thở cả, thì nói:

– Sư thư, họ chết cả rồi!

Tĩnh Huyền giận dữ nói:

– Yêu nhân phục độc tự tận, thứ độc dược này thật lợi hại, phát tác nhanh đến thế.

Tĩnh Hư nói:

– Tra xét thân thể bọn chúng xem!

Bốn nam đệ tử vâng lệnh, chia nhau lục soát túi áo các tử thi.

Chu Chỉ Nhược vội nói:

– Các vị sư huynh cẩn thận, đề phòng độc vật giấu trong túi áo.

Bốn nam đệ tử ngẩn người, bèn lấy binh khí rạch túi áo của các thi thể, thấy trong túi áo có cái gì cử động bùng nhùng, thì ra túi mỗi người kia đều có hai con rắn nhỏ cực độc, nếu thò tay vào lục soát thể nào cũng bị độc xà cắn phải. Cả bọn tái mặt, chửi giáo đồ Ma giáo hành sự độc ác.

Diệt Tuyệt sư thái lạnh lùng nói:

– Chúng ta từ Trung thổ tới đây, hôm nay lần đầu tiên chạm trán giáo đồ Ma giáo. Bốn tên này chẳng qua chỉ là hạng vô danh tiểu tốt mà đã thâm độc như vậy thì bọn đầu sỏ sẽ như thế nào?

Ngừng giây lát, bà ta nói tiếp:

– Tĩnh Hư đứng tuổi mà hành sự cẩu thả như vậy, không bằng Chỉ Nhược.

Tĩnh Hư đỏ mặt, cúi mình nhận lời quở trách.

Trương Vô Kỵ nghĩ tới câu “sáu phái vây diệt Ma giáo” của Tĩnh Huyền. “Sáu phái? Sáu phái ư? Liệu phái Võ Đang ta có trong đó chăng?”

*

*     *

Canh hai đêm đó bỗng có tiếng lục lạc kêu leng keng, hình như có một con lạc đà từ xa đi tới. Mọi người đang ngủ say, nghe tiếng lục lạc đều tỉnh dậy cả. Tiếng lục lạc thoạt nghe vọng lại từ phía tây nam, nhưng trong giây lát lại từ phía nam vọng lên phía bắc, vọng đến mãi phía tây bắc. Rồi tiếng lục lạc lại chuyển sang phía đông, tựa hồ xuất hiện ở phía đông bắc. Cứ như thế, lúc bên đông, lúc bên tây, nghe rất ma quái. Mọi người nhìn nhau ngạc nhiên, đều nghĩ bụng dù con lạc đà kia chạy nhanh cỡ nào cũng không tài gì vừa ở bên đông đã vọt ngay sang bên tây; mà nghe âm thanh thì không phải là có nhiều người đứng ở tứ phía lần lượt rung lục lạc. Lát sau, tiếng lục lạc khi gần khi xa, lúc to lúc nhỏ, đột nhiên kêu vang động ở phía đông nam, tưởng chừng con lạc đà kia bay được như chim vậy. Người của phái Nga Mi chưa từng qua sa mạc, nghe tiếng lục lạc quái dị như thế, đều thầm sợ hãi.

Diệt Tuyệt sư thái lớn tiếng nói:

– Cao nhân ở phương nào xin hãy ra gặp, đừng giở trò ma quái, chẳng ra thể thống gì đâu!

Giọng bà ta vang đi rất xa. Sau câu nói đó, tiếng lục lạc im bặt, tựa hồ chủ nhân của tiếng lục lạc sợ bà ta, không dám đùa giỡn nữa.

Cả ngày hôm sau bình an vô sự. Đến canh hai, tiếng lục lạc lại nổi lên khi xa khi gần, lúc bên đông lúc bên tây. Diệt Tuyệt sư thái lại lên tiếng trách mắng, nhưng lần này tiếng lục lạc không im nữa mà cứ lúc nhỏ lúc to, có lúc tưởng như con lạc đà giận dữ phi tới gần rồi đột nhiên mất tăm, khiến ai nấy nhức đầu chóng mặt.

Trương Vô Kỵ và Thù Nhi nhìn nhau mỉm cười, tuy không biết tiếng lục lạc sao lại vang động quái dị như thế, nhưng hẳn là do một cao thủ Ma giáo bày ra làm cho phái Nga Mi không làm gì nổi, thấp thỏm bất an, kể cũng nực cười.

Diệt Tuyệt sư thái phủi tay, các đệ tử bèn nằm xuống ngủ, không thèm để ý đến tiếng lục lạc nữa. Tiếng lục lạc vang lên một hồi, tuy làm đủ trò song phái Nga Mi chẳng buồn lý tới, có lẽ người kia thấy hết hứng thú, nên đột nhiên vang lên một chập ở phía bắc rồi im hẳn. Cái cách “Thấy lạ không cho là lạ, tự nó hết lạ” của Diệt Tuyệt sư thái xem ra có linh hiệu.

Sáng hôm sau mọi người thu dọn chăn áo, đang định khởi hành thì hai nam đệ tử không hẹn cùng kêu hoảng lên. Ngay cạnh họ có một người lạ nằm đó tự bao giờ, đang ngủ say. Kẻ đó đắp một tấm mền bẩn thỉu, không để lộ chỗ nào của cơ thể, mông đít chổng cao, ngáy khò khò.

Mọi người kinh hãi, đêm qua họ đã luân phiên canh gác, có kẻ lẻn vào, sao lại không biết? Diệt Tuyệt sư thái võ công thượng thừa, dẫu là gió thổi cỏ lay, hoa rơi lá rụng cũng không qua khỏi tai mắt bà ta, tại sao trong đám đệ tử có thêm một kẻ lạ mà bây giờ mới phát hiện? Ai nấy vừa sợ vừa thẹn, đã có hai người cầm trường kiếm tới bên kẻ lạ, quát:

– Ngươi là ai? Giở trò ma quái gì đây?

Người kia vẫn ngáy khò khò, chẳng thèm để ý. Một nam đệ tử dùng mũi kiếm hất tấm mền ra, thấy bên dưới là một nam tử mặc áo trắng sọc xanh, đang nằm sấp trên cát ngủ ngon lành.

Tĩnh Hư biết người kia cả gan như thế, hẳn có duyên cớ, bèn tiến lên một bước, nói:

– Các hạ là ai? Tới đây có việc gì?

Người kia vẫn ngáy như kéo bễ. Tĩnh Hư thấy y vô lễ thì cả giận vung cây phất trần quất vào mông y. Chỉ nghe “Vù!” một tiếng, cây phất trần của Tĩnh Hư không hiểu sao lại bay vút lên trời, cao đến cả chục trượng, ai nấy bất giác cùng ngẩng đầu nhìn theo.

Diệt Tuyệt sư thái kêu to:

– Tĩnh Hư, coi chừng!

Lời vừa dứt, đã thấy người lạ kia bay vọt ra xa mấy trượng, Tĩnh Hư đã bị y ôm ngang trên hai cánh tay. Tĩnh Huyền cùng một nữ đệ tử đứng tuổi là Tô Mộng Thanh cùng tuốt kiếm, đề khí đuổi theo. Nhưng người kia thân pháp cực nhanh, ngoài sức tưởng tượng, xem ra không tài nào đuổi kịp.

Diệt Tuyệt sư thái hú lên một tiếng, cầm bảo kiếm Ỷ Thiên tức thời rượt theo. Chưởng môn phái Nga Mi quả nhiên thân thủ hơn người, chỉ trong giây lát đã vượt qua Tĩnh Huyền và Tô Mộng Thanh, ánh kiếm loáng lên đâm vào sau lưng người kia. Người kia chạy cực nhanh, nhát kiếm ấy còn cách y hơn một thước. Tuy ôm Tĩnh Hư trên tay, nhưng y vẫn chạy như bay, chả chậm hơn Diệt Tuyệt sư thái chút nào. Y tựa hồ có ý khoe công lực, không thèm chạy đi xa mà chỉ vòng quanh đám người phái Nga Mi. Diệt Tuyệt sư thái đâm liền mấy kiếm mà vẫn chưa trúng nhát nào.

Chợt nghe “bịch” một tiếng, cây phất trần của Tĩnh Hư lúc nãy văng lên trời bây giờ mới rơi xuống đất.

Lúc này Tĩnh Huyền và Tô Mộng Thanh cũng dừng bước, mọi người chăm chú theo dõi bên ngoài mấy chục trượng hai đại cao thủ đang rượt nhau. Tuy đây là sa mạc, hai người chạy nhanh thế nhưng không hề tung cát bụi. Các đệ tử phái Nga Mi thấy Tĩnh Hư bị người kia bắt giữ, tựa hồ đã chết, chẳng cựa quậy gì hết, ai ai cũng kinh hãi. Có người tính chạy tới chặn đầu y, nhưng nghĩ tới uy danh sư phụ, không tự cướp đệ tử lại được hay sao mà phải nhờ đệ tử giúp sức? Nếu ỷ thế đông người, chuyện lộ ra ngoài, sẽ bị hảo hán giang hồ chê cười. Thành thử ai cũng muốn trợ lực nhưng không dám, chỉ mong sư phụ nhanh hơn người kia một bước, đâm trúng quái khách kia.

Trong giây lát, Diệt Tuyệt sư thái và gã kia đã chạy được ba vòng lớn, Diệt Tuyệt sư thái chỉ cần nhanh thêm chút nữa là mũi kiếm có thể đả thương địch thủ, nhưng trước sau vẫn cứ thua một bước. Người nọ tuy cất bước chạy trước, Diệt Tuyệt sư thái rượt theo sau, nhưng gã còn ôm một người, nặng thêm hơn trăm cân, vậy mà cuộc đua khinh công này xem ra vẫn ngang ngửa, bất kể thế nào thì Diệt Tuyệt sư thái cũng thua rồi.

Đến vòng thứ tư, người kia đột nhiên quay lại, hai tay đẩy ra, ném Tĩnh Hư về phía Diệt Tuyệt sư thái. Diệt Tuyệt sư thái thấy cuồng phong tạt vào mặt, lực ném kia cực mạnh, vội ngưng khí vào hai chân, sử dụng công phu Thiên cân trụy nhẹ nhàng đón lấy Tĩnh Hư.

Gã kia cười ha hả, nói:

– Sáu đại môn phái vây đánh đỉnh Quang Minh, chỉ e chẳng dễ đâu.

Nói xong gã chạy thẳng về hướng đông bắc. Lúc y để Diệt Tuyệt sư thái đuổi bắt trên cát, không một vẩn bụi bốc lên; còn lúc này cát vàng bay lên mù mịt thành một luồng dài cuồn cuộn, chẳng khác gì con rồng vàng dài mấy chục trượng, lập tức che khuất thân hình gã.

Các đệ tử phái Nga Mi đổ xô lại bên sư phụ, chỉ thấy Diệt Tuyệt sư thái tái mặt, không thốt một lời. Tô Mộng Thanh đột nhiên kêu thất thanh:

– Tĩnh Hư sư tỷ…

Chỉ thấy Tĩnh Hư mặt vàng như nghệ, yết hầu có một vết thương, máu thịt bầy nhầy, trông rõ vết răng, rõ ràng đã bị quái khách cắn chết. Các đệ tử phái Nga Mi cùng khóc òa lên.

Diệt Tuyệt sư thái quát lớn:

– Khóc cái gì? Chôn nó đi!

Mọi người nín bặt, đem thi thể Tĩnh Hư đi chôn, đắp thành mộ phần.

Tĩnh Huyền cúi mình, nói:

– Sư phụ, yêu nhân đó là ai, chúng con cần ghi nhớ trong lòng, sau này có dịp sẽ báo thù cho sư muội.

Diệt Tuyệt sư thái lạnh lùng nói:

– Tên đó cắn họng hút máu người, tàn bạo độc ác, chắc là một trong tứ vương của Ma giáo Thanh Dực Bức Vương. Ta từng nghe đồn khinh công của hắn thiên hạ vô song, quả nhiên danh bất hư truyền, hơn ta rất xa.

Trương Vô Kỵ vốn rất căm ghét Diệt Tuyệt sư thái, nhưng lúc này thấy bà ta gặp cơn đại biến, vẫn không dao động, bình tĩnh như thường, trước mặt mọi người lại khen ngợi địch nhân, tự thẹn mình thua, quả là phong thái của bậc chưởng môn thì chàng không khỏi thán phục trong lòng.

Đinh Mẫn Quân hậm hực nói:

– Hắn không dám động thủ với sư phụ, chỉ biết cắm đầu chạy, sao gọi là anh hùng chứ?

Diệt Tuyệt sư thái hừ một tiếng, đột nhiên “bốp” một cái, đã cho Đinh Mẫn Quân một bạt tai, giận dữ nói:

– Ta không đuổi kịp hắn, không cứu nổi mạng Tĩnh Hư, tức là y thắng rồi. Thắng bại thế nào, cả thiên hạ cùng nhìn thấy, không lẽ anh hùng hảo hán là do tự mình phong cho mình ư?

Đinh Mẫn Quân một bên má hằn đỏ vết ngón tay, cúi mình nói:

– Sư phụ giáo huấn thật đúng, đồ nhi biết lỗi rồi.

Trong bụng lại nghĩ thầm: “Bà thua người ta, bị bẽ mặt, lại đi trút giận sang đầu ta, ta đúng là xúi quẩy!”

Tĩnh Huyền nói:

– Sư phụ, Thanh Dực Bức Vương lai lịch ra sao, xin sư phụ cho biết.

Diệt Tuyệt sư thái xua tay, không trả lời Tĩnh Huyền, tự mình đi trước cả đoàn. Cả bọn thấy đại sư tỷ bị hắt hủi như thế, còn ai dám mở miệng? Tất cả lặng lẽ đi đến gần tối mới dừng chân bên một đồi cát, nhóm lửa nghỉ đêm.

Diệt Tuyệt sư thái nhìn ngọn lửa, ngồi bất động như bức tượng đá.

Các đệ tử thấy sư phụ chưa ngủ nên không ai dám đi ngủ trước, tất cả cũng ngồi ngây hơn một canh giờ. Diệt Tuyệt sư thái đột nhiên đẩy song chưởng, một luồng kình phong ùa ra, “bụp” một tiếng, đống lửa tắt phụt. Mọi người vẫn ngồi im, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống vai họ.

Trương Vô Kỵ bỗng cảm thấy nỗi thương cảm trào lên trong lòng: “Không lẽ phái Nga Mi uy danh lẫy lừng nay đến Tây Vực lại bị thảm bại, thậm chí không còn ai sống sót trở về?” Lại nghĩ thầm: “Ta không thể không cứu Chu cô nương. Thế nhưng nhân vật Ma giáo lợi hại như vậy, ta có tài nghệ gì để cứu người đây?”

Chỉ nghe Diệt Tuyệt sư thái quát to:

– Dập tắt yêu hỏa, diệt hết ma hỏa!

Dừng một lát, bà ta chậm rãi nói tiếp:

– Ma giáo tôn lửa làm thần thánh. Từ đời giáo chủ thứ ba mươi ba của Ma giáo là Dương Đính Thiên chết đi, họ không có giáo chủ. Tả hữu Quang Minh sứ giả, Tứ đại hộ giáo pháp vương, Ngũ tản nhân, cùng với chưởng kỳ sứ ngũ kỳ Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, người nào cũng nhòm ngó chức vị giáo chủ, tranh giành tàn sát lẫn nhau khiến Ma giáo suy yếu dần. Chính lúc này các môn phái quang minh chính đại lại hưng vượng, âu cũng là cái số Ma giáo phải bị diệt trừ. Nếu như Ma giáo không có tranh chấp bên trong, việc trừ diệt đám yêu nghiệt ấy không dễ chút nào.

Trương Vô Kỵ từ nhỏ đã nghe nói về Ma giáo song mẫu thân chàng có liên quan mật thiết với Ma giáo, nên mỗi khi gặng hỏi, phụ mẫu chàng đều không vui, hỏi nghĩa phụ thì lão cứ ngẩn ngơ xuất thần, sau đó đột nhiên nổi giận, thành thử Ma giáo rốt cuộc là gì, chàng đến giờ cũng không biết rõ. Về sau chàng thấy thái sư phụ Trương Tam Phong đối với Ma giáo vô cùng căm ghét, mỗi lần nhắc đến đều căn dặn nhất thiết không được kết giao với người theo Ma giáo. Thế nhưng sau khi Trương Vô Kỵ gặp những người như Hồ Thanh Ngưu, Vương Nạn Cô, Thường Ngộ Xuân, Từ Đạt, Chu Nguyên Chương, họ đều là người của Ma giáo mà hết thảy đều khẳng khái trượng nghĩa, không hẳn là kẻ ác, chỉ hành động kỳ bí nên người ngoài khó lường mà thôi. Bây giờ thấy Diệt Tuyệt sư thái nói về lai lịch Ma giáo, chàng liền chăm chú lắng nghe.

Diệt Tuyệt sư thái nói:

– Các đời giáo chủ đều lấy “Thánh hỏa lệnh” làm tín vật truyền từ đời này sang đời sau, nhưng đến đời giáo chủ thứ ba mươi mốt, chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà “Thánh hỏa lệnh” lại bị mất, nên hai đời thứ ba mươi hai và ba mươi ba, giáo chủ chỉ có quyền mà không có lệnh, chức vị giáo chủ hết sức miễn cưỡng. Dương Đính Thiên chết bất ngờ, không hiểu trúng độc hay bị người hãm hại, không kịp chỉ định người kế thừa. Trong Ma giáo, những tay đại ma đầu đủ bản lĩnh không phải là ít, có đến dăm sáu người đủ tư cách làm giáo chủ nhưng không ai chịu ai, nội bộ thành ra đại loạn. Cho đến giờ họ vẫn chưa tôn định ai làm giáo chủ. Kẻ mà chúng ta gặp hôm nay, cũng là một trong những người muốn làm giáo chủ. Hắn là một trong bốn đại hộ giáo pháp vương, Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu.

Đám đệ tử chưa hề nghe cái tên Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu, nên đều im lặng.

Diệt Tuyệt sư thái nói:

– Tên này chưa bao giờ đặt chân tới Trung nguyên, bọn Ma giáo hành sự lại bí hiểm, nên tuy hắn võ công cao cường, song ở Trung nguyên không mấy ai biết tên tuổi. Còn Bạch Mi Ưng Vương Ân Thiên Chính, Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn, hai người đó hẳn các ngươi biết chứ?

Trương Vô Kỵ rung động trong lòng. Thù Nhi khẽ kêu “a” một tiếng.

Ân Thiên Chính và Tạ Tốn danh tiếng lẫy lừng, võ lâm ai chẳng biết. Tĩnh Huyền hỏi:

– Sư phụ, hai người đó cũng là Ma giáo ư?

Diệt Tuyệt sư thái nói:

– Hừ, há chỉ là Ma giáo ư! Có câu “Ma giáo tứ vương Tử, Bạch, Kim, Thanh”. Tử Sam Long vương, Bạch Mi Ưng Vương, Kim Mao Sư Vương, Thanh Dực Bức Vương, chính là tứ vương trong Ma giáo. Thanh Dực Bức Vương đứng sau cùng, thân thủ như thế nào, hôm nay các ngươi đều chứng kiến rồi; còn bản lĩnh của Tử Sam, Bạch Mi và Kim Mao cứ suy ra khắc biết. Kim Mao Sư Vương phát điên phát rồ, hai mươi năm trước đột nhiên lạm sát nhiều người vô tội, sau không biết bỏ đi đâu mất tăm, thành một bí mật lớn trong võ lâm. Ân Thiên Chính không được làm giáo chủ Ma giáo nên giận dữ lập ra Thiên Ưng giáo, tự mình làm giáo chủ cho bõ tức. Ta cứ ngỡ Ân Thiên Chính đã quay lưng với Ma giáo, thành ra thế nước lửa với đỉnh Quang Minh, ai ngờ khi đỉnh Quang Minh gặp nguy nan lại chạy đến cầu cứu Thiên Ưng giáo.

Trương Vô Kỵ đầu óc rối bời, chàng vẫn biết nghĩa phụ và ông ngoại thuộc tà phái, không được các nhân sĩ chính phái chấp thuận, nhưng không ngờ cả hai đều là là Hộ giáo pháp vương của Ma giáo. Chàng mải nghĩ nên không nghe các đệ tử phái Nga Mi bàn tán những gì.

Lát sau, lại nghe Diệt Tuyệt sư thái nói tiếp:

– Sáu đại môn phái chúng ta phen này tiến đánh đỉnh Quang Minh, phải quyết thắng, dẫu bọn yêu tà đồng tâm hiệp lực, chúng ta cũng không sợ. Có điều đôi bên giao tranh, tử thương sẽ không ít, các ngươi trước hết phải mang cái tâm quyết tử, không ngại ngần chùn bước, không run sợ, lúc lâm địch không để mất uy phong của phái Nga Mi.

Các đệ tử cùng đứng dậy cúi mình vâng lệnh.

Diệt Tuyệt sư thái nói tiếp:

– Võ công mạnh yếu còn tùy thiên tư cơ duyên, không thể gượng ép. Như Tĩnh Hư một chiêu chưa đánh đã trúng ám toán, bị chết trong tay tên ác ma hút máu kia, nhưng ai dám chê cười Tĩnh Hư? Chúng ta lâu nay học võ cốt để làm gì? Chẳng phải là để chống kẻ mạnh, giúp kẻ yếu, trừ diệt yêu tà hay sao? Hôm nay Tĩnh Hư là người đầu tiên bỏ mạng, không chừng người thứ hai sẽ là sư phụ các ngươi. Sáu môn phái Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi, Côn Luân, Không Động, Hoa Sơn phen này vây đánh Ma giáo cát hung họa phúc thế nào, phái Nga Mi chúng ta từ sớm đã gạt qua một bên…

Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Phái Võ Đang ta quả nhiên có trong đó”. Chàng lờ mờ có linh tính rằng chuyến tây du này hẳn sẽ gặp nhiều thảm cảnh mắt không nỡ nhìn, tai không nỡ nghe, thật chỉ muốn đem Thù Nhi bỏ trốn để vĩnh viễn tránh cái cảnh hung sát trên giang hồ.

Diệt Tuyệt sư thái nói tiếp:

– Tục ngữ có câu: “Nghìn quan tài qua cửa, nhà đó hẳn gặp thời. Con còn, cha mất trước; cháu sống, ông đi rồi”. Đời có ai không chết? Chỉ cần để lại huyết thống con cháu, dù nhà đó có chết trăm người, ngàn người, vẫn cứ được coi là nhà hưng vượng. Sợ nhất là các ngươi đều chết cả, chỉ còn một mình lão ni sống cô độc trên đời.

Bà ta ngừng giây lát, rồi nói tiếp:

– Hà hà, mà dẫu có như thế thì cũng chẳng có gì đáng tiếc. Một trăm năm trước đâu đã có phái Nga Mi? Chỉ cần tất cả chúng ta tử chiến một phen cho thật oanh liệt, dẫu phái Nga Mi có bị tiêu diệt sạch một lần, thì cũng đã sao?

Đệ tử ai nấy nhiệt huyết bừng bừng, rút binh khí ra, lớn tiếng nói:

– Đệ tử quyết tử chiến, không đội trời chung với bọn yêu ma tà đạo.

Diệt Tuyệt sư thái cười nhạt, nói:

– Tốt lắm, các ngươi ngồi xuống đi!

Trương Vô Kỵ thấy phần lớn phái Nga Mi là nữ nhân yếu đuối, nhưng hào khí anh phong quyết tử vừa biểu lộ lại chẳng kém giới mày râu chút nào; chàng nghĩ thầm phái Nga Mi được xếp vào hàng sáu đại môn phái, không phải là chuyện ngẫu nhiên, chẳng những võ công cao cường, mà nhìn khí thế trước mắt, họ có chí khí y như Kinh Kha năm xưa hành thích Tần Thủy Hoàng “Phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn. Tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn”[69]

Mấy câu này lẽ ra nên nói trước lúc xuất quân, nhưng khi đó cứ ngỡ Ma giáo đang có nội loạn, ra tay là trừ diệt dễ dàng; ai ngờ trong thế đổ vỡ ly tán như thế, quần ma lại liên thủ với nhau chống ngoại địch. Hôm nay Thanh Dực Bức Vương vừa ra tay, cục diện xem ra đã khác hẳn dự liệu.

Quả nhiên Diệt Tuyệt sư thái nói tiếp:

– Thanh Dực Bức Vương đã xuất hiện, Bạch Mi Ưng Vương và Kim Mao Sư Vương chắc cũng đến. Tử Sam Long Vương, Ngũ tản nhân cùng năm đại chưởng kỳ sứ ắt cũng sẽ tới. Chúng ta vốn dự tính dồn lực lượng sáu môn phái trước hết trừ diệt Quang Minh tả sứ Dương Tiêu, sau đó lần lượt quét sạch từng dư nghiệt yêu ma còn lại, nào ngờ Thần Cơ tiên sinh Tiên Vu Thông, chưởng môn phái Hoa Sơn, lần này liệu sự không đúng, hừ, sai hết cả rồi.

Tĩnh Huyền hỏi:

– Tử Sam Long Vương là đại ma đầu độc ác cỡ nào?

Diệt Tuyệt sư thái lắc đầu:

– Tử Sam Long Vương tàn ác thế nào, ta cũng không rõ, chỉ mới nghe danh thôi. Nghe đâu tên này tranh ngôi giáo chủ không xong nên đã lánh ra hải ngoại, không lai vãng với Ma giáo nữa. Phen này nếu hắn đứng ngoài, không can dự, vậy thật là hay. “Ma giáo tứ vương, Tử, Bạch, Kim, Thanh”, hắn là kẻ đứng đầu trong bốn hộ pháp, khỏi nói cũng biết hắn lợi hại cỡ nào. Quang Minh sứ giả trong Ma giáo, ngoài Dương Tiêu còn một người nữa. Ma giáo đời đời tương truyền, Quang Minh sứ giả phải có một tả một hữu, địa vị còn cao hơn cả tứ đại hộ giáo pháp vương. Dương Tiêu là Quang Minh tả sứ, còn tên tuổi của Quang Minh hữu sứ là gì, trong võ lâm không ai biết. Không Trí đại sư phái Thiếu Lâm, Tống Viễn Kiều Tống đại hiệp phái Võ Đang đều là những người kiến văn quảng bác, song hai vị đó cũng không biết. Chúng ta đối địch chính diện với Dương Tiêu, đôi bên công khai giao chiến, thắng bại đều do võ công quyết định, cái đó không sao, nhưng nếu như Quang Minh hữu sứ ngấm ngầm ám toán, thì đó là điều đáng lo nhất.

Các đệ tử thầm sợ hãi, bất giác đều quay nhìn về phía sau, tựa hồ Quang Minh hữu sứ hoặc Tử Sam Long Vương đã tới đâu đây đánh lén không chừng. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống những khuôn mặt trắng bệch.

Diệt Tuyệt sư thái lạnh lùng nói tiếp:

– Dương Tiêu đã hại chết sư bá các ngươi là Cô Hồng Tử, lại hại chết Kỷ Hiểu Phù. Vi Nhất Tiếu thì giết mất Tĩnh Hư; phái Nga Mi có mối thù không đội trời chung với Ma giáo. Bản phái từ khi Quách Tương tổ sư sáng lập tới giờ, địa vị chưởng môn đều do nữ nhân đảm nhiệm. Đừng nói nam giới không có phần, mà ngay nữ nhân đã xuất giá cũng không được giữ chức chưởng môn. Nhưng nay bản phái lâm vào thế tồn vong, đâu nhất thiết khư khư giữ cái lệ cũ? Phen này ai lập đại công, bất kể là nam hay nữ, sẽ được tiếp nhận y bát của ta.

Đám đệ tử im lặng cúi đầu, biết rằng sư phụ trịnh trọng sắp đặt hậu sự, nhắc đến việc truyền nhân của môn hộ, tựa hồ tự biết sẽ không thể sống mà trở về Trung thổ, ai nấy cảm thấy có vài phần chẳng lành nên đều buồn bã.

Diệt Tuyệt sư thái bỗng cười ha hả một tràng dài, tiếng ha ha truyền đi thật xa trong sa mạc. Các đệ tử ngạc nhiên, thầm kinh hãi.

Diệt Tuyệt sư thái phẩy tay áo một cái, nói lớn:

– Tất cả đi ngủ!

Tĩnh Huyền cũng như mọi bữa, cắt cử người canh gác. Diệt Tuyệt sư thái nói:

– Không cần canh gác nữa!

Tĩnh Huyền ngạc nhiên, nhưng hiểu ngay, nếu các đệ nhất cao thủ như Thanh Dực Bức Vương ban đêm tới tập kích, chúng đệ tử làm sao phát giác nổi? Canh gác cũng bằng thừa.

Đêm đó phái Nga Mi phòng bị trong ngoài thật cẩn mật, nhưng không có chuyện gì xảy ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận