Hiệp khách hành

Hồi 10: Kim Ô Đao Pháp

trước
tiếp

Sáng sớm hôm sau, ba người thức dậy lại ăn mấy trái hồng, rồi Thạch Phá Thiên lại vận công giúp hai bà cháu đả thông một đường kinh mạch nữa, thế là hai tay cử động được.

Sử bà bà nói: “Đại Tống Tử! Trên đảo này có một cái hồ rất nhiều tôm cua, ngươi tới đó bắt về một ít. Mùa này tôm cua không béo lắm, nhưng cũng còn hơn là chỉ ăn mấy trái hồng.”

Thạch Phá Thiên ngần ngừ hỏi: “Bắt tôm cua thì chẳng khó gì, nhưng không có cách nào nấu chín, không thể ăn sống được.”

Sử bà bà nói: “Trai tráng như ngươi mà lại đi sợ lão quỷ Đinh Bất Tam thì còn ra trò trống gì?”

Thạch Phá Thiên lắc đầu đáp: “Đừng nói tới Đinh Bất Tam gia gia, ngay Đinh Đinh Đang Đang cũng đã lợi hại hơn cháu rất nhiều. Nếu họ lại bắt được cháu lần nữa, nhất định trói cháu thành một đòn bánh tét lớn rồi liệng xuống sông thì thật là nguy hiểm!”

A Tú cất tiếng khuyên: “Bà nội! Đại ca đây nói phải đó! Chúng ta hãy tạm thời nhẫn nại, chờ cho bà nội đả thông kinh mạch, khôi phục thần công. Khi ấy còn sợ gì Đinh Bất Tam và Đinh Bất Tứ nữa?”

Sử bà bà nói: “Hừ! Ngươi nói thì dễ lắm! Khôi phục lại thần công đâu phải chuyện dễ dàng? Hai người chúng ta đả thông xong kinh mạch ít ra phải mất mười ngày. Còn muốn phục hồi công lực, thì lâu là một năm mà nhanh nhất cũng phải tám tháng. Chẳng lẽ bấy nhiêu thời gian chúng ta chỉ ăn mấy trái hồng? Mà chỉ chừng mười ngày nữa thì hồng cũng chín rụng hết rồi.”

Thạch Phá Thiên nói: “Tưởng bà bà sợ gì, chứ chuyện đó thì cũng không khó lắm. Để cháu đi hái thật nhiều về phơi khô, đóng thành bánh hồng, ba chúng ta ăn dần trong một năm hay bảy tám tháng. Tuy không ngon, nhưng cũng không chết đói được” Lâu nay Thạch Phá Thiên trải qua nhiều cơn hoạn nạn, vừa đau khổ vừa nguy hiểm, cảm thấy thế thái nhân tình thật là phiền nhiễu, việc gì cũng chẳng rõ ràng. Chàng thấy cứ ở trong cái thạch động này những ngày yên ổn còn vui vẻ hơn nhiều.

Sử bà bà lại mắng: “Ngươi muốn làm con rùa rút đầu, nhưng ta lại không muốn. Vả lại chỉ vài ngày nữa là thằng cha Đinh Bất Tứ sẽ tìm đến đây, ngươi có muốn làm con rùa rút đầu cũng không được. Đại Tống Tử! Thật ra ngươi là ai? Sao đã có nội lực thâm hậu vô biên mà lại chưa từng luyện tập võ nghệ?”

Thạch Phá Thiên cũng tự cảm thấy bối rối, bèn đáp: “Thì có ai chịu dạy cháu đâu mà học? Chỉ có Đinh Đinh Đang Đang truyền cho cháu mười tám đường cầm nã thủ, dĩ nhiên cháu không thắng được cô ta. Đinh Bất Tứ lão gia cũng dạy cho một chút, thì đều là những chiêu thức lão thuộc cả rồi, làm gì mà chẳng thua lão?”

A Tú bỗng nói xen vào: “Bà nội! Sao bà nội không chỉ điểm cho đại ca đây mấy chiêu? Giả tỉ huynh ấy học được công phu của bà bà, sau này đánh bại được Đinh Bất Tứ thì còn vẻ vang hơn là chính tay bà nội đánh thắng lão.”

Sử bà bà không trả lời, giương mắt lên nhìn Thạch Phá Thiên không chớp. Trong mục quang mụ đột nhiên lộ ra những tia sáng hung dữ, hai tay run rẩy tựa như muốn chồm lên bóp chết Thạch Phá Thiên. Thạch Phá Thiên sợ quá không tự chủ được, bất giác lùi lại một bước ấp úng hỏi: “Thái thái… thái thái…”

Sử bà bà thét lên: “A Tú! Ngươi nhìn kỹ lại xem, gã có giống thằng chó kia hay không?”

A Tú quay lại, mở to đôi mắt nhìn Thạch Phá Thiên, vẻ mặt vẫn hiền từ, dịu dàng đáp: “Bà nội! Tướng mạo đại ca đây quả có hơi giống, nhưng nhất quyết không phải hắn. Hắn đâu có tốt bụng như đại ca này, hắn tuyệt nhiên không thể… không thể…”

Những tia hung quang trong mắt Sử bà bà dần dần dịu lại. Mụ đằng hắng một tiếng rồi nói: “Dù thằng lỏi này không phải là hắn, nhưng tướng mạo cũng rất giống hắn. Ta nhất định không dạy.”

* * *

Thạch Phá Thiên chợt hiểu ra, bèn lẩm bẩm tự bảo: “Phải rồi, bà bà lại nghi mình là thằng cha Thạch Phá Thiên nào đó. Cái gã bang chúa họ Thạch kia chắc là đắc tội với nhiều người lắm rồi, nên mới bị người ta căm hận đến thế. Sau này mình mà có cơ hội gặp mặt, phải khuyên giải y mới được.”

Bỗng nghe Sử bà bà hỏi: “Ngươi có phải ở họ Thạch hay không?”

Thạch Phá Thiên lắc đầu đáp: “Không phải! Người ta đều bảo cháu giống vị Thạch bang chúa nào đó của bang Trường Lạc. Nhưng cháu không phải là hắn, nhất định không phải, thế mà nói đi nói lại cũng chẳng ai tin.” Chàng nói xong lại thở dài sườn sượt, đầy vẻ phiền não.

A Tú khẽ nói: “Tiểu muội tin chắc là đại ca không phải hắn.”

Thạch Phá Thiên cả mừng kêu lên: “Cô nương thật sự tin là ta không phải hắn ư? Thế thì… thế thì hay lắm! Chỉ có mình cô nương là không tin như thế.”

A Tú nói: “Đại ca là người tốt còn hắn… hắn là người xấu. Hai người hoàn toàn khác nhau.”

Thạch Phá Thiên sung sướng như được người tri kỷ, bất giác nắm tay nàng cảm ơn lia lịa: “Đa tạ cô nương! Đa tạ cô nương! Đa tạ cô nương!” ít lâu nay, mọi người đều cho chàng là Thạch bang chúa, khiến chàng không sao biện bạch được. Lúc này chàng chẳng khác gì một phạm nhân được minh oan, mừng rỡ không sao nói hết, thật sự là cảm kích vị thanh thiên lão gia này đến rơi nước mắt.

Thạch Phá Thiên liên tiếp nói “Đa tạ cô nương!” rồi không nhịn được nữa, để hai hàng lệ chảy ra. Những giọt lệ rớt xuống bàn tay nhỏ nhắn của A Tú. Nàng xấu hổ đến đỏ mặt lên, nhưng không nỡ rút tay ra khỏi tay chàng.

Sử bà bà lạnh lùng nói: “Đúng là đúng, không đúng là không đúng. Đàn ông con trai mà lại khóc khóc mếu mếu thì thật chẳng còn ra trò trống gì nữa,”

Thạch Phá Thiên vâng dạ, toan đưa tay lên lau nước mắt mới phát giác ra mình đang nắm tay A Tú. Chàng giật mình xin lỗi rối rít, vội buông tay A Tú ra, hổ thẹn ấp úng: “Ta… ta không phải… Ta đi hái thêm một ít trái hồng nữa.” Rồi chàng không dám nhìn mặt A Tú nữa, cắm đầu chạy ra ngoài.

Sử bà bà thấy Thạch Phá Thiên hoảng hốt thật sự chứ không phải giả vờ, không khỏi phì cười, rồi thở dài bảo A Tú: “Quả nhiên là không phải. Nếu gã tiểu súc sinh họ Thạch kia mà có một chút trung hậu hảo tâm như đòn bánh tét này thì dứt khoát không…”

Bỗng ngoài cửa động có tiếng sột soạt. Thạch Phá Thiên đã quay về, sắc mặt lợt lạt ra chiều cực kỳ hoảng hốt. Chàng líu lưỡi nói: “Chết rồi… Thật là hỏng bét…”

Sử bà bà thấy Thạch Phá Thiên hoảng hốt chạy về liền hỏi ngay: “Sao thế? Đinh Bất Tam nhìn thấy ngươi rồi hay sao?”

Thạch Phá Thiên nói: “Không phải. Người phái Tuyết Sơn đã lên đảo này rồi, thật là nguy hiểm…”

Sắc mặt Sử bà bà cùng A Tú cũng thay đổi, hai người đưa mắt nhìn nhau. Sử bà bà hỏi: “Là những ai đến?”

Thạch Phá Thiên nói: “Bạch Vạn Kiếm đại hiệp dẫn mười mấy sư đệ đến đây. Họ… họ nhất định đến để bắt cháu đem về thành Lăng Tiêu xử tử.”

Sử bà bà lại nhìn A Tú một cái, hỏi Thạch Phá Thiên: “Họ đã trông thấy ngươi chưa?”

Thạch Phá Thiên nói: “Cũng may mà chưa thấy… Nhưng cháu thấy Bạch Vạn Kiếm đại hiệp đang nói chuyện với Đinh Bất Tứ gia gia.”

Sử bà bà nhíu mày hỏi: “Đinh Bất Tứ chứ không phải là Đinh Bất Tam ư?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Đúng là Đinh Bất Tứ. Lão nói: “Trên sông Trường Giang không thấy xác chết nổi lên, nhất định chúng đang ở đảo này.” Bọn họ lục tìm mãi, nhất định sẽ đến đây, thế thì… thế thì hỏng bét rồi.” Chàng lo lắng đến nỗi mồ hôi vã ra đầy trán.

A Tú bèn lên tiếng an ủi: “Bạch đại hiệp cũng đã nhận lầm đại ca phải không? Huynh không phải là con người hư hỏng đó thì cứ nói rõ cho họ nghe, có gì phải lo lắng đâu?”

Thạch Phá Thiên hoang mang nói: “Không thể nói rõ được.”

Sử bà bà liền bảo: “Nói không rõ được thì phải đánh nhau chứ sao? Trên thiên hạ này không phải chỉ có một mình ngươi bị vu oan.”

Thạch Phá Thiên hỏi lại: “Nhưng vị Bạch đại hiệp này là một tay cao thủ phái Tuyết Sơn. Kiếm pháp ông ấy thần xuất quỷ một, cháu… cháu làm sao đánh nổi?”

Sử bà bà cười lạnh đáp: “Kiếm pháp phái Tuyết Sơn thì đã đáng gì? Ta thì thấy hết sức bình thường!”

Thạch Phá Thiên lắc đầu nói: “Không đúng, không đúng! Vị Bạch đại hiệp này kiếm thuật thông thần, không thể tả xiết được. Thanh trường kiếm trong tay của ông ấy chỉ rung lên một cái là để lại sáu vết kiếm, hoặc khắc trên cột hoặc khắc vào người khác đều được cả. Thái thái có tin hay không?” Chàng vừa nói vừa vén quần lên, để hở sáu vết kiếm chụm lại như cánh hoa mai trên đùi mình cho bà xem. Làm như thế trước mặt phụ nữ là rất khiếm nhã, nhưng chàng ở nông thôn quê kệch thực thà, vốn không hiểu lắm cách giữ ý trước mặt nữ nhân.

Sử bà bà hắng giọng một tiếng rồi nói: “Có gì mà không tin?” Rồi giọng bà chuyển sang giận dữ, nói tiếp: “Dưới mắt của Sử Tiểu Thúy này thì võ công của phái Tuyết Sơn chẳng có gì là hay ho, không đáng một xu. Lão Bạch Tự Tại cứ xưng hùng xưng bá trong thành Lăng Tiêu, không biết trời cao đất rộng là gì, dám nói kiếm pháp phái Tuyết Sơn của hắn là thiên hạ đệ nhất. Hừ, đao pháp của phái Kim Ô ta chính là khắc tinh kiếm pháp phái Tuyết Sơn của hắn. Đại Tống Tử, ngươi có biết Kim Ô nghĩa là gì không?”

Thạch Phá Thiên nói: “Không… cháu không biết.”

Sử bà bà nói: “Kim Ô tức là mặt trời. Mặt trời mà mọc lên thì tuyết sẽ làm sao?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Tuyết sẽ tan.”

Sử bà bà cười ha hả nói: “Đúng rồi! Mặt trời mọc lên thì tuyết sẽ chảy thành nước. Chính vì phái Kim Ô của ta là khắc tinh của phái Tuyết Sơn, nên bọn đệ tử phái Tuyết Sơn mà gặp phải phái Kim Ô ta thì chỉ còn nước dập đầu xin tha mạng.”

Thạch Phá Thiên đã chính mắt trông thấy kiếm pháp phái Tuyết Sơn cực kỳ thần diệu, nghe Sử bà bà ca ngợi võ công phái Kim Ô lợi hại như thế thì không khỏi nửa tin nửa ngờ. Trong lòng Thạch Phá Thiên đã không tin phục, vẻ nghi ngờ lập tức lộ ra ngoài mặt.

Sử bà bà hỏi: “Ngươi không tin hay sao?”

Thạch Phá Thiên nói: “Cháu từng bị Bạch đại hiệp bắt về miếu Thổ địa, chính mắt nhìn thấy sư huynh sư đệ họ luyện kiếm, cũng nhớ được một ít. Cháu thấy… cháu thấy kiếm pháp của phái Tuyết Sơn thực là… thực là…”

Sử bà bà giận dữ hỏi: “Thực là làm sao?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Thực là tuyệt diệu.”

Sử bà bà nói: “Ngươi chỉ thấy bọn sư huynh sư đệ chúng luyện kiếm một đêm thì đã học được gì, sao biết được là hay hay dở? Thử diễn lại cho ta xem!”

Thạch Phá Thiên nói: “Mấy chiêu kiếm pháp cháu đã học được cũng không lợi hại bằng Bạch đại hiệp đâu.” Sử bà bà phá lên cười ha hả. A Tú cũng không nhịn được, nàng khẽ mỉm cười.

Sử bà bà nói: “Thằng lỏi Bạch Vạn Kiếm vốn rất thông minh, lại siêng năng luyện kiếm từ nhỏ đến bây giờ đã hai mươi mấy năm. Ngươi mới xem một đêm mà đã so bì với hắn, thật khiến cho người ta phải tức cười đến nẻ ruột.”

A Tú nói: “Bà nội! Đại ca này đâu có nói là kiếm pháp lợi hại hơn Bạch đại hiệp?”

Sử bà bà nheo mắt nhìn A Tú một cái, lại quay sang Thạch Phá Thiên nói: “Được rồi! Ngươi thử biểu diễn để ta xem lợi hại đến thế nào.” Thạch Phá Thiên biết bà ta đang chế giễu mình thì thẹn đỏ mặt lên. Chàng lượm một cành cây ở dưới đất, tuốt sạch lá và những nhánh nhỏ để dùng làm trường kiếm, rồi bắt chước sử lại những chiêu thức của Hô Diên Vạn Thiện và Văn Vạn Phu.

Sử bà bà cười ha hả nói: “Mới chiêu thứ nhất đã trật rồi!” Thạch Phá Thiên càng đỏ mặt hơn, chàng buông tay xuống.

Sử bà bà lại gọi: “Diễn nữa đi! Diễn tiếp đi! Ta muốn xem kiếm pháp của phái Tuyết Sơn lợi hại như thế nào.” Thạch Phá Thiên mắc cỡ quá, muốn liệng cành cây đi. Nhưng chàng liếc mắt nhìn A Tú thì thấy nàng lộ vẻ rất ân cần, ánh mắt thiết tha như cổ vũ, như khuyến khích, tuyệt không có ý gì là chế giễu chàng cả. Chàng liền xoay tay lại phóng kiếm ra.

Thạch Phá Thiên vừa xuất chiêu vừa sợ mình nhớ không đúng để Sử bà bà lại chế giễu. Một lúc sau chàng tập trung được tinh thần, không lo lắng gì đến xung quanh nữa, cứ phóng kiếm ra hết chiêu này đến chiêu khác. Được bảy tám chiêu rồi, chàng nhớ lại hôm ở miếu Thổ địa đã được chiết giải cùng Thạch phu nhân, nên càng về sau đường kiếm càng thuần thục, kiếm phong rít lên veo véo.

Nét mặt Sử bà bà và A Tú cùng lộ vẻ cười, tuy nụ cười của mỗi người có một ý nghĩa khác nhau, nụ cười của mụ già thì ngụ ý chế giễu, mà nụ cười của tiểu cô nương đầy vẻ dịu dàng. Cả hai người đều nhận thấy những chiêu kiếm của Thạch Phá Thiên chỉ giống bên ngoài mà hãy còn rất sai trật, để sơ hở hàng trăm chỗ, thực sự chẳng ra gì cả. Nhưng hai người càng xem lâu, sắc mặt càng biến đối, ý niệm khinh khi giảm bớt dần, phần kính nể mỗi lúc một gia tăng.

Lúc Thạch Phá Thiên sử hết bảy mươi hai đường kiếm của phái Tuyết Sơn vừa lộn xộn vừa không có bài bản, Sử bà bà cùng A Tú đưa mắt nhìn nhau. Cả hai người cùng biết rằng Thạch Phá Thiên sử kiếm pháp của phái Tuyết Sơn chưa đến nơi đến chốn, hiển nhiên chàng chưa được truyền thụ đàng hoàng, nhưng nhờ nội lực thâm hậu nên oai lực trong những chiêu kiếm đó cũng rất khác thường. Thật ra kiếm pháp của phái Tuyết Sơn có bảy mươi hai chiêu, nhưng Thạch Phá Thiên chỉ nhớ được có sáu mươi ba chiêu còn quên mất chín chiêu, nên vừa rồi chàng biểu diễn kiếm pháp của phái Tuyết Sơn đã vụng về lại chẳng mạch lạc chút nào.

Thạch Phá Thiên thấy hai người không nói gì, bèn rón rén bỏ cành cây xuống rồi nói: “Thật khiến cho hai vị phải cười vỡ bụng. Cháu thật là ngu dại, mới có mười ngày đã quên mất hết.”

Sử bà bà nói: “Ngươi nói là đã xem bọn đệ tử phái Tuyết Sơn luyện kiếm trong miếu Thổ địa rồi học lén được bấy nhiêu phải không?”

Thạch Phá Thiên thẹn đỏ mặt lên đáp: “Cháu cũng biết học lén võ công của người khác là không tốt. Lúc lão bá dẫn cháu lên núi cao, cũng đã nói không được phép lấy đồ của người ta khi chưa được người ta cho phép, nếu lấy thì gọi là tiểu tặc. Cháu lén lút học kiếm pháp của phái Tuyết Sơn chắc cũng là tiểu tặc rồi, chỉ vì thấy kiếm pháp của họ cực kỳ tinh diệu nên bất giác nhập tâm được bấy nhiêu.”

Sử bà bà mừng rỡ nói: “Mới có một đêm mà ngươi đã học được như thế, thì thật là tư chất thông minh đặc biệt. Xem ra ngươi có thể học được Kim Ô đao pháp của ta, bái ta làm sư phụ được rồi…”

A Tú vội xen vào: “Bà nội! Không được đâu.”

Sử bà bà ngạc nhiên hỏi: “Sao lại không được?”

A Tú mặt đỏ bừng lên, ấp úng: “Như vậy… như vậy… chẳng lẽ cháu phải kêu huynh ấy bằng sư thúc, tự nhiên lại thấp hơn một bậc hay sao?”

Sử bà bà sầm mặt xuống nói: “Sư thúc thì là sư thúc, có gì mà không được? Giả tỉ bây giờ lão quái Đinh Bất Tứ tìm đến đây để bức bách ta phải lên đảo Bích Loa, thì bà cháu mình lại phải nhảy xuống sông tự tử. Bây giờ chỉ còn cách mau mau dạy võ công cho Đòn Bánh Tét này, mới chống đỡ được với hắn. Hiện giờ chúng ta đang lâm vào tình thế cấp bách, thì còn câu nệ vai vế cao thấp làm gì? Đại Tống Tử! Hôm nay Sử bà bà ta khai tông lập phái, thu ngươi làm đồ đệ đầu tiên của phái Kim Ô. Vậy ngươi có chịu bái sư không?”

Bản tính của Thạch Phá Thiên vốn dễ dãi, Sử bà bà đã muốn chàng bái sư thì chàng cũng bái sư. Nhưng chàng lại nghe A Tú bảo không muốn kêu mình bằng sư thúc, nên không khỏi ngần ngừ. Sử bà bà lại giục: “Ngươi mau quỳ xuống dập đầu đi! Ngươi sẽ là truyền nhân chính thống của phái Kim Ô ta. Ta là tổ sư sáng lập ra môn phái, còn ngươi là đại đệ tử của đời thứ hai.”

A Tú đột nhiên nghĩ ra một chuyện, mỉm cười nói: “Bà nội! Chúc mừng bà nội khai tông lập phái. Đại ca đây bái bà nội làm sư phụ, còn cháu không phải là đệ tử phái Kim Ô. Thế là chúng ta ở hai phái khác nhau, cháu bất tất phải gọi huynh ấy bằng sư thúc.”

Sử bà bà chỉ nóng lòng sáng lập môn phái rồi thu nhận đồ đệ, cũng không muốn nhiều lời với A Tú nữa. Mụ quay lại giục Thạch Phá Thiên: “Mau quỳ xuống rồi khấu đầu tám cái!”

Thạch Phá Thiên thấy A Tú không phản đối nữa, chàng cả mừng quỳ xuống trước mặt Sử bà bà dập đầu binh binh luôn tám lạy rất thành thực, không có vẻ hời hợt chút nào.

Sử bà bà hoan hỉ, cười tít mắt lại nói: “Được rồi! Được rồi! Hảo đồ đệ! Bây giờ ta và ngươi là người một nhà, tình cảm phải khác trước. Phái Kim Ô ta hôm nay khai tông lập phái, ngươi phải đem hết tâm lực để học tập công phu của ta. Ngày sau thanh danh phái Kim Ô trên chốn giang hồ có được vẻ vang hay không, là hoàn toàn trông vào Đại Tống Tử ngươi…”

A Tú bĩu môi, mỉm cười xen vào: “Bà nội đã là tổ sư phái Kim Ô, đồ đệ đầu tiên của quý phái phải là một tay anh hùng quán thế. Cái danh hiệu “Đòn bánh tét lớn” này không làm rạng rỡ cho môn phái lắm.”

Sử bà bà nói: “Phải lắm! Rốt cuộc tên họ ngươi là gì? Đối với sư phụ, ngươi không được giấu giếm điều gì hết.”

Thạch Phá Thiên đáp: “Dạ, dạ! Má má thường kêu đồ đệ bằng Cẩu Tạp Chủng, còn những người ở bang Trường Lạc lại tưởng tại hạ là Thạch Phá Thiên bang chúa của họ. Thực sự là đệ tử không biết tên họ thật của mình là gì.”

Sử bà bà hứ một tiếng rồi nói: “Cái gì mà Cẩu Tạp Chủng? Chỉ nói tầm bậy. Không chừng má má ngươi bị điên rồi. Thôi, ngươi cứ theo họ Sử của ta. Sau này đệ tử đời thứ hai của phái Kim Ô phải dùng chữ nào để xếp vai vế nhỉ? Được rồi! Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn nào là Bạch Vạn Kiếm, Phong Vạn Lý, Cảnh Vạn Chung… rồi còn những “vạn” gì nữa. Chúng ta phải mạnh hơn họ một vạn lần, họ dùng chữ Vạn, chúng ta phải dùng chữ Ức. Gã họ Bạch đã gọi là Bạch Vạn Kiếm, vậy ta đặt tên cho ngươi là Sử Ức Đao.”

Thạch Phá Thiên từ ngày cha sinh mẹ đẻ vốn chưa có họ tên chính thức, ai muốn kêu bằng Cẩu Tạp Chủng cũng được, Thạch Phá Thiên cũng được, Đại Tống Tử cũng được, chàng cũng chẳng quan tâm. Sử bà bà đặt cho cái tên là Sử Ức Đao, chàng cũng chẳng biết chữ Ức là một vạn vạn, nghe rồi cũng thuận miệng vâng dạ, không quan tâm lắm.

Còn Sử bà bà thì rất vui mừng, tinh thần phấn chấn nói: “Đao pháp Kim Ô của ta ngay từ năm sáu năm về trước đã hoàn hảo lắm rồi. Có điều bộ đao pháp này phải có nội lực cực kỳ thâm hậu mới sử dụng được, nếu không thì chẳng thể phát huy được những chỗ biến ảo kỳ diệu của đao pháp. Lần này ta bất ngờ gặp Đinh Bất Tứ trên sông Trường Giang, lão quỷ đó nhất định mời ta lên đảo Bích Loa của hắn, nếu không ác đấu một trận thì không thể bắt hắn lùi bước được. Ta liền cùng A Tú luyện môn Vô Vọng Thần Chú, khi luyện thành thì ta sử bộ Kim Ô đao pháp, còn nó sử bộ Ngọc Thố kiếm pháp, thành thế nhật nguyệt chuyển vần. Đừng nói Đinh Bất Tứ chỉ là một lão yêu quái môn tả đạo, dù là sứ giả Thưởng Thiện Phạt Ác gieo họa khắp võ lâm e rằng cũng không chống nổi, còn bọn cuồng vọng ngoại đạo ở phái Tuyết Sơn nhất định phải bái phục sát đất. Chẳng ngờ chỉ vô ý một chút, nội tức A Tú chạy lạc đường, ta hốt hoảng cứu chữa rồi cả hai người cùng bị tẩu hỏa nhập ma không động đậy được.”

Sử bà bà đã thu Thạch Phá Thiên làm đồ đệ nên nói chuyện chẳng giấu giếm gì, ngay cả nguyên nhân tẩu hỏa nhập ma cũng nói cho chàng biết. Bà lại nói: “Cũng may là ngươi có được nội lực vô cùng thâm hậu, đúng là rất phù hợp để luyện Kim Ô đao pháp của ta. Đao pháp không giống như kiếm pháp, kiếm lấy mau lẹ nhẹ nhàng làm hay, còn đao lại cần đĩnh đạc sắc bén làm tốt. Cành cây này quá nhẹ, ngươi đi tìm một cành khác lớn và nặng hơn mới được.”

Thạch Phá Thiên vâng lời, liền chạy vào rừng tìm một cành cây thì thấy một cây khá lớn đã gãy, chỉ còn lại đoạn gốc. Dưới gốc cây này còn một lưỡi dao chặt củi đã rỉ sét. Chàng nhặt lên thì thấy chuôi dao đã mục nát, mà lưỡi dao cũng sứt mẻ lung tung. Chàng chẳng hiểu con dao này ai bỏ đây từ bao giờ, nhưng cầm trên tay cũng thấy nặng nề thì nghĩ bụng: “Tuy đây chỉ là một con dao chặt củi đã han rỉ, nhưng cũng còn hơn là dùng cành cây.” Thế rồi chàng nhổ lưỡi dao ra, cắm vào một cành cây khác để làm cán, rồi hăm hở chạy về.

Sử bà bà cùng A Tú thấy Thạch Phá Thiên cầm con dao chặt củi đã han rỉ thì không khỏi bật cười. A Tú mỉm cười nói: “Bà nội! Hôm nay quý phái mở lễ khai sơn, dùng thanh bảo đao này để truyền võ công cho khai sơn đại đệ tử thì không khỏi… không khỏi có phần kém long trọng.”

Sử bà bà nói: “Gì mà có phần kém long trọng? Phái Kim Ô của ta ngày sau danh vang bốn bê, oai trấn võ lâm, toàn là từ cây bảo đao này khởi nghiệp. Ha ha!” Mụ nói đến hai chữ “bảo đao” thì chính mình cũng không nhịn được, cả ba người cùng cười lớn tiếng.

* * *

Sử bà bà vừa cười vừa nói: “Được rồi! Bây giờ ngươi hãy ghi nhớ. Chiêu thứ nhất của Kim Ô đao pháp gọi là Khai Môn Chấp Đạo.” Mụ lượm một cành cây giả làm đao thủ thế rồi nói: “Tay chân của ta không có sức, ra chiêu không được mau lẹ. Còn ngươi thì phải càng nhanh càng tốt.” Thạch Phá Thiên vung con dao chặt củi theo đúng cách thức ra chiêu thật mau, tiếng gió cũng vù vù nghe rất lợi hại.

Sử bà bà gật đầu nói: “Hay lắm! Khi ngươi thành thuộc chiêu thức rồi thì phải sử cho lẹ hơn nữa. Chiêu Khai Sơn Chấp Đạo này là để khắc chế chiêu Thương Tùng Nghinh Khách của phái Tuyết Sơn. Bọn chúng giả nhân giả nghĩa nói là đón khách, chúng ta phải nói thẳng thừng là đón giặc, thủ thế thì giống như hành lễ với đối phương, mà trong tâm lại coi là đạo tặc. Chiêu thứ hai là Mai Tuyết Phùng Hạ để khắc chế chiêu Mai Tuyết Tranh Xuân của họ. Bọn phái Tuyết Sơn dùng kiếm pháp nào là tuyết hoa sáu cánh, nào là hoa mai bảy đóa. Chúng ta gọi chiêu này bằng Mai Tuyết Phùng Hạ, vì đến mùa hạ thì tuyết hoa của họ còn gì là oai phong nữa?”

Chiêu Mai Tuyết Tranh Xuân là một chiêu kiếm rất phức tạp. Lúc Thạch Phá Thiên còn ở Tổng đà bang Trường Lạc, chàng đã từng thấy Bạch Vạn Kiếm sử dụng rồi, kiếm quang mịt mù, uy thế mãnh liệt, trong Thổ Địa Miếu chàng không học được chiêu này. Còn chiêu đao Mai Tuyết Phùng Hạ cũng chỉ trong chớp mắt là phóng trên ba đao, dưới ba đao, tả ba đao, hữu ba đao, cộng là mười hai đao. Bất kể chiêu kiếm của đối phương thiên biến vạn hóa như thế nào, chiêu đao này dùng kình lực mãnh liệt và mau lẹ để giải trừ kiếm chiêu phức tạp của đối phương, tựa như ánh nắng mùa hạ nóng nực rọi vào tuyết hoa vậy.

Chiêu thứ ba là Thiện Quân Áp Đà dùng để khắc chế chiêu thức Minh Đà Tây Lai của phái Tuyết Sơn. Chiêu thứ tư là Đại Hải Trầm Sa dùng để khắc chế Phong Sa Mãng Mãng. Chiêu thứ năm Xích Nhật Nhiêm Nhiêm khắc chế chiêu Nguyệt Sắc Oạn Hoàn, lấy ánh sáng để thắng u tối. Chiêu thứ bảy Bào Ngư Chi Tứ khắc chế Ám Hương Sơ Ảnh, dùng mùi thối để phá hương thơm. Mỗi chiêu đao pháp đều có những tên gọi rất cổ quái, phản lại với tên chiêu kiếm của phái Tuyết Sơn. Tuy tên gọi nghe có vẻ cổ quái, song đao pháp lại tinh diệu vô cùng.

Những tên chiêu thức về đao pháp và kiếm pháp đa số đều là thành ngữ ở trong sách, Thạch Phá Thiên chẳng biết chữ nào nên chàng chẳng hiểu gì hết và dĩ nhiên cũng không thể nhớ được. Chàng đành dụng tâm ghi nhớ lấy bộ vị cùng thủ thế. Sử bà bà miệng thì nói, tay thì từ từ sử chiêu thức. Thạch Phá Thiên ra chiêu không đúng chỗ nào lập tức mụ sửa lại ngay. So với lúc chàng học kiếm ở trong miếu thổ địa, đương nhiên thấy dễ dàng hơn rất nhiều.

Sử bà bà truyền thụ cho chàng xong mười tám chiêu đã cảm thấy mệt nhọc, mụ ngồi nhắm mắt dưỡng thần để cho Thạch Phá Thiên tự luyện tập lấy. Sau chừng nửa giờ, Sử bà bà lại dạy tiếp cho chàng mười tám chiêu nữa. Đến lúc trời đã hoàng hôn, bà mới truyền thụ xong hết bảy mươi hai chiêu, đồng thời cũng dạy lại cho chàng chín chiêu của phái Tuyết Sơn đã quên mất. Đao pháp của Kim Ô dùng để khắc chế kiếm pháp của phái Tuyết Sơn, đương nhiên chàng cũng phải học kiếm pháp của phái Tuyết Sơn.

Sử bà bà nói: “Kiếm pháp của Tuyết Sơn có bảy mươi hai chiêu. Võ công phái Kim Ô ta chỗ nào cũng hơn họ một bậc, có tất cả bảy mươi ba chiêu để phá bảy mươi hai chiêu của đối phương. Vậy còn chiêu cuối cùng ngươi hãy coi đây!” Mụ nói xong liền đưa cành cây lên cao chém thẳng xuống rồi nói: “Khi sử chiêu này cần phải nhảy lên không để cả người lẫn đao đều chém thẳng xuống.” Mụ liền dạy chàng cách thức nhảy lên, vận kình ra sao, cùng là cách phong tỏa những khe hở để đối phương hết đường chạy trốn.

Thạch Phá Thiên ngẫm nghĩ một lúc rồi theo phương pháp đó mà thực hành. Chàng tung người nhảy lên, từ trên không phóng đao chém xuống đánh vù một tiếng. Lưỡi dao còn cách mặt đất vài thước mà cát bụi đã bay mù, cỏ đứt lá rụng tơi bời, bị đao phong cuốn lên như nhảy múa, quả nhiên uy lực mãnh liệt ghê người.

Thạch Phá Thiên chém xuống một nhát rồi thu thế đứng yên. Lúc chàng nhìn tới Sử bà bà thì thấy sắc mặt của bà ta lợt lạt, quay lại nhìn A Tú thấy mắt nàng giương to, nước mắt ràn rụa tỏ vẻ rất đau lòng. Thạch Phá Thiên rất lấy làm kỳ, ấp úng hỏi: “Chiêu thức này… đồ đệ sử không đúng hay sao?”

Sử bà bà không đáp, hồi lâu mới xua tay rồi nói: “Đúng chứ!” Mụ ngẩn người ra một lúc, rồi lại tiếp: “Chiêu đó uy lực rất mạnh, không nên sử dụng một cách khinh suất để khỏi hại lầm người tốt.”

Thạch Phá Thiên nói: “Dạ dạ! Người tốt thì nhất định không nên gia hại.” Tối hôm ấy chàng nằm ngủ mà trong lòng vẫn nghĩ tới nghĩ lui về bảy mươi ba chiêu đao pháp, quên cả vụ cường địch ở bên ngoài đang sục tìm. May mà đảo Tử Yên này không rộng lớn mấy nhưng cây cối khá rậm rạp, lối đi chằng chịt. Bọn Bạch Vạn Kiếm không thể một lúc mà tìm tới nơi ngay được.

* * *

Trời vừa rạng sáng, chàng liền trở dậy luyện tập đao pháp. Tới chiêu thứ bảy mươi ba, chàng tung người lên không vung đao chém xuống. Lần này uy lực càng mạnh hơn, đao phong nện xuống mặt đất đánh binh một tiếng rất lớn.

Bỗng nghe A Tú lên tiếng: “Sử… Sử đại ca! Huynh dậy sớm quá.” Thạch Phá Thiên quay lại nhìn thấy A Tú đứng tựa ở cửa thạch động, đôi mắt còn ngái ngủ đang nhìn mình. Chàng liền nói: “Muội cũng dậy sớm.”

A Tú hai má ửng hồng nói: “Tiểu muội muốn đi dạo trong rừng một lúc cho mát mẻ và giãn xương cốt. Huynh đi cùng muội có được chăng?”

Thạch Phá Thiên nói: “Được! Được! Kinh mạch toàn thân của muội vừa mới đả thông, chính là lúc nên hoạt động nhiều hơn.” Hai người liền sánh vai đi vào trong rừng.

Đi chừng mười trượng thì đã vào đến chỗ rừng sâu. Lúc này ánh mặt trời chưa rọi tới, cây cỏ trong rừng chỉ trông thấy lờ mờ. Sương mù còn lảng vảng, thân người lẫn mặt mũi A Tú như trùm một tấm sa mỏng. Trong rừng không một tiếng động, chỉ có tiếng bước chân sột soạt của hai người giẫm lên cỏ khô. Đột nhiên Thạch Phá Thiên nghe thấy bên mình có tiếng nức nở. Chàng quay đầu nhìn lại thì ra A Tú đang khóc, những giọt nước mắt lóng lánh trong như ngọc lăn trên má nàng, từ từ nhỏ xuống, Thạch Phá Thiên giật mình ấp úng hỏi: “A Tú cô nương! Cô nương… tại sao cô nương lại khóc?”

A Tú không trả lời. Nàng đi thêm mấy bước, rồi dang tay ra ôm lấy một gốc cây, khóc lóc càng thảm thiết hơn. Thạch Phá Thiên hỏi: “Tại sao vậy?… Có phải bà bà mắng cô không?” A Tú lắc đầu. Thạch Phá Thiên lại hỏi: “Hay là trong người cô không được khỏe?” A Tú lại lắc đầu. Thạch Phá Thiên hỏi nàng đến bảy tám nguyên nhân mà lần nào nàng cũng chỉ lắc đầu.

Lúc này Thạch Phá Thiên cũng không biết phải làm gì. Những nữ nhân chàng đã gặp, từ mẫu thân đến Thị Kiếm, rồi Đinh Đang, Hoa Vạn Tử… đều là những người có tính cách mau lẹ. Thạch phu nhân Mẫn Nhu tuy tính nết ôn nhu, nhưng cũng rất kiên cường, tự chủ. Chàng chưa từng gặp một cô nương nào hay mắc cỡ nhõng nhẽo như A Tú, thật không biết đối đãi thế nào cho phải. A Tú càng khóc lóc thì chàng càng hoang mang, lại gặn hỏi: “Vì sao cô nương buồn rầu? Cô nói cho ta biết có được không?”

A Tú thút thít nói: “Đó là… đó là… huynh… huynh không tốt… Huynh… huynh còn hỏi gì nữa?”

Thạch Phá Thiên kinh hãi tự hỏi: “Ta làm sai chuyện gì rồi ư?” Chàng đối với cô gái dịu dàng này một lòng kính cẩn, cô ta đã nói là mình không tốt thì đương nhiên là mình không tốt. Chàng cất giọng run run hỏi: “A… A Tú cô nương. Cô nương cứ trách ta đi. Ta là một người ngu ngốc, tự mình làm những việc lỗi lầm mà không biết, thực là đáng chết.”

A Tú nước mắt đầm đìa quay lại nói: “Đêm qua tiểu muội nằm mơ, hết sức sợ hãi. Huynh… huynh… đối với tiểu muội thật là dữ tợn…” Nói tới đây, nước mắt nàng tựa như một chuỗi trân châu bị đứt dây, từng hạt nối nhau rớt xuống.

Thạch Phá Thiên hết sức ngạc nhiên hỏi lại: “Ta dữ tợn với cô ư?”

A Tú vừa khóc vừa nói: “Đúng thế! Tiểu muội nằm mơ thấy Sử đại ca thi triển chiêu đao thứ bảy mươi ba của phái Kim Ô, từ trên không vung đao bổ xuống chém chết tiểu muội.”

Thạch Phá Thiên sửng sốt, rồi đột nhiên vung quyền lên đánh thật mạnh vào trước ngực mình nói: “Đáng chết! Đáng chết! Té ra trong mơ ta đã làm cho cô sợ hãi.”

A Tú mỉm cười nói: “Sử đại ca! Đó là tự tiểu muội nằm mơ, trách đại ca thế nào được?”

Thạch Phá Thiên thấy trên đôi má trắng như ngọc của A Tú còn đọng mấy giọt nước mắt, nhưng miệng cười thì tươi như hoa nở. Những giọt lệ này tô điểm thêm cho vẻ đẹp của nàng, khiến người ta càng phải mê mẩn tâm thần. Thạch Phá Thiên bất giác đứng ngây người ra. A Tú hai má ửng hồng vì e thẹn, người nàng hơi rung động, khiến cho mấy hạt lệ tự nhiên lăn xuống.

Nàng nói: “Tiểu muội thường nằm mơ rất đúng. Vì thế tiểu muội sợ sau này sẽ có một ngày đại ca sử chiêu đó chém chết tiểu muội thật.”

Thạch Phá Thiên lắc đầu lia lịa nói: “Không đâu! Không đâu! Dù thế nào đi nữa ta cũng không thể giết cô. Cho dù là cô muốn giết ta, ta… cũng quyết không chống đỡ.”

A Tú lấy làm lạ hỏi: “Nếu muội muốn giết huynh, tại sao huynh không chống đỡ?”

Thạch Phá Thiên giơ tay lên gãi đầu, rồi ngớ ngẩn cười nói: “Ta cảm thấy… bất luận cô muốn ta làm việc gì, ta đều phải nghe lời của cô. Nếu thật sự cô muốn giết ta, mà ta không chịu để cho cô giết thì cô nhất định không được vui lòng. Chi bằng ta cứ để cô hạ sát còn hơn.”

A Tú đứng thộn mặt ra. Nàng thấy Thạch Phá Thiên nói câu này với cả tấm lòng thành thực thì không sao không cảm động. Mắt nàng lại đỏ hoe lên, hỏi: “Huynh… Tại sao huynh lại tốt với tiểu muội đến thế?”

Thạch Phá Thiên nói: “Chỉ cần cô được vui vẻ là ta cũng hoan hỉ. A Tú cô nương! Ta chỉ mong ngày nào cũng được trông thấy cô vui vẻ!” Trong bụng chàng nghĩ thế nào, là ngoài miệng nói ra như vậy.

A Tú tuy nhỏ hơn Thạch Phá Thiên vài tuổi, nhưng về nhân tình thế thái thì nàng hiểu hơn chàng nhiều. Nàng nghe vậy, biết ngay chàng tỏ ý muốn cùng mình kết thành quyến thuộc, bất giác bẽn lẽn vô cùng, mặt đỏ ra đến mang tai, rồi từ từ cúi đầu xuống.

Một lúc lâu, cả hai người đều im lặng. Rồi A Tú vẫn cúi đầu, thẹn thùng nói: “Tiểu muội biết đại ca là người tốt. Huống chi cũng đã có chuyện trùng hợp, trong thuyền chúng ta… chúng ta… đã cùng gối chung một cái gối… Tiểu muội thà chết, chứ không chịu theo người khác.” Ý nàng muốn nói: “Ông trời đã sắp đặt cho đại ca chui vào chỗ nằm của tiểu muội, ngủ chung một đêm”, nhưng câu này khó mà mở miệng ra nói được. Khi nàng nói đến chuyện “chúng ta… đã cùng gối chung một cái gối” thì giọng nói đã rất nhỏ nhẹ, cơ hồ không ai nghe rõ được.

Thạch Phá Thiên không hiểu đó là những lời thề nguyện trăm năm của A Tú, nhưng cũng biết mấy câu đó ý nói nàng đối với mình rất tốt. Chàng vui sướng như mở cờ trong bụng, đột nhiên nói: “Giả tỉ trên đảo này chỉ có ba người là bà nội, cô nương và tại hạ thì hay biết chừng nào, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở đây với nhau. Nhưng lại còn nào Bạch Vạn Kiếm đại hiệp, nào Đinh Bất Tứ gia gia… thật sự khiến ta sợ hãi.”

A Tú ngẩng đầu lên nói: “Dù Đinh Bất Tứ hay Bạch đại hiệp, tiểu muội cũng không sợ. Muội chỉ sợ đại ca giết muội mà thôi.”

Thạch Phá Thiên vội nói: “Thà là ta tự giết mình, nhất quyết không đụng đến một ngón tay của cô.” A Tú giơ tay mình lên nhìn. Lúc này ánh mặt trời đã xuyên qua kẽ lá chiếu vào trong rừng, rọi lên mấy ngón tay A Tú trong sáng như mấy thanh mã não. Thạch Phá Thiên không nhịn được nữa, nắm lấy tay nàng đặt lên môi mà hôn một cái.

A Tú la lên một tiếng: “Úi chao!”, vội rút tay về. Nội tức lại chạy nhốn nháo, chân tay rã rời, nàng tựa vào gốc cây không thở nổi.

Thạch Phá Thiên lo lắng nói: “A Tú cô nương! Cô đừng trách ta. Ta… ta… làm cô giận mất rồi. Lần sau ta không dám nữa, nhất định không dám nữa.”

A Tú thấy Thạch Phá Thiên lo lắng đến trán toát mồ hôi thì trong lòng bất nhẫn. Nàng lại đặt bàn tay nhỏ nhắn lên lòng bàn tay to lớn của chàng, rồi nói bằng một giọng dịu dàng: “Huynh không làm muội giận đâu. Lần sau… lần sau… huynh đừng dùng chữ không dám.”

Thạch Phá Thiên nghe vậy thì mừng rỡ vô cùng, trái tim đập loạn lên. Chàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng, nhưng không dám đặt môi lên hôn nữa. A Tú điều hòa hơi thở một lúc rồi nói: “Muội và bà nội tuy đã được huynh đả thông kinh mạch, nhưng không biết đến năm nào tháng nào mới khôi phục lại được công lực.”

Thạch Phá Thiên chẳng hiểu gì về chuyện vận công bị tẩu hỏa nhập ma, nên cũng chẳng biết an ủi ra sao, chỉ nói: “Mong sao Đinh Bất Tứ không tìm được chúng ta. Như thế thì dù công lực của bà nội cùng cô chưa phục hồi cũng không có gì đáng ngại.”

A Tú mỉm cười nói: “Sao đến bây giờ huynh còn gọi là bà nội của cô bà nội của ta gì gì đó? Bà ấy là đại tổ sư sáng lập phái Kim Ô, huynh không gọi được một tiếng sư phụ hay sao?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Phải lắm, nhưng đã quen miệng rồi thì thật khó mà sửa được, A Tú cô nương…”

A Tú lại ngắt lời: “Sao huynh vẫn cứ gọi tiểu muội một điều cô nương hai điều cô nương, khách sáo như vậy?”

Thạch Phá Thiên vội nói: “Phải lắm! Cô dạy ta đi, phải gọi như thế nào mới đúng.”

A Tú hai má ửng hồng nghĩ bụng: “Huynh cứ gọi muội là Tú muội đi, còn muội sẽ gọi huynh là đại ca.” Tuy nàng nghĩ vậy, nhưng cuối cùng vẫn xấu hổ không nói ra miệng, chỉ nói: “Huynh cứ gọi muội là A Tú được rồi. Còn huynh muốn muội gọi là gì?”

Thạch Phá Thiên nói: “Muội muốn gọi ta là gì thì cứ việc.”

A Tú mỉm cười nói: “Tiểu muội kêu đại ca bằng Đại Tống Tử, huynh có chịu hay không?”

Thạch Phá Thiên cười nói: “Hay lắm! Làm sao ta giận muội được?”

A Tú nhõng nhẽo gọi: “Đại Tống Tử!”

Thạch Phá Thiên đáp: “A Tú!”

A Tú “Vâng” một tiếng, rồi hai người nhìn nhau cười, trong lòng vui sướng không bút nào tả xiết.

Thạch Phá Thiên nói: “Muội đứng lâu cũng mệt rồi, chúng ta ngồi xuống mà nói chuyện.” Hai người sóng vai ngồi dưới một gốc cây lớn. Mái tóc vừa dài vừa đen nhánh của nàng rủ xuống vai, lấp lánh dưới ánh mặt trời, phơ phất cả vào trước ngực Thạch Phá Thiên. Chàng khẽ cầm lấy rồi nhè nhẹ vuốt ve.

A Tú nói: “Đại Tống Tử ca ca! Giả tỉ không được gặp ca ca, thì bà nội cùng tiểu muội đều chết chìm dưới đáy Trường Giang, đâu có lúc này nhỉ?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Nếu không có thuyền của muội đi ngang qua thì ta cũng đã chết chìm dưới lòng Trường Giang rồi. Chúng ta cứ vĩnh viễn ở bên nhau thế này cho qua ngày tháng há chẳng vui thú ư? Sao lại phải học võ công để đánh nhau, khiến cho mọi người đều phải đau lòng khó chịu? Ta thật sự không hiểu.”

A Tú nói: “Võ công thì nhất định là cần học rồi. Trên đời này người xấu rất nhiều, mình không đánh họ thì họ đánh mình. Đánh người thì cũng chưa hại lắm, nhưng giết người thì họ không sống lại được nữa. Đại Tống Tử ca ca! Tiểu muội muốn xin ca ca một việc, có được hay không?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Đương nhiên là được. A Tú bảo làm gì là ta làm vậy.”

A Tú nói: “Kim Ô đao pháp của bà nội tiểu muội thật là lợi hại, mà nội lực ca ca lại thâm hậu vô cùng. Sau khi huynh luyện thuần thục thì trong võ lâm có rất ít người là đối thủ. Nhưng muội cứ lo một chuyện, huynh thì trung hậu thực thà mà người trên giang hồ thì tâm địa hiểm độc. Nếu huynh kết nhiều thù oán thì bọn người xấu sẽ dùng quỷ kế để đối phó với huynh, chắc chắn huynh sẽ bị thiệt thòi rất nhiều. Vì thế mà tiểu muội cầu xin huynh đừng kết nhiều thù oán.”

Thạch Phá Thiên gật đầu nói: “Thế thì cũng vì ta mà thôi. Đương nhiên ta càng nên nghe lời A Tú.”

Hai má A Tú lại phơn phớt màu hồng. Nàng nói: “Từ đây về sau ca ca đừng nói những gì là “nhất định nghe lời muội”, “muội nói gì ta cũng nhất định làm theo.” Như thế thì mọi người mới không cười huynh, nói huynh là mất hết vẻ nam tử hán đại trượng phu.” Ngừng một chút, nàng lại nói tiếp: “Tiểu muội thấy đao pháp Kim Ô mà bà nội đã dạy cho huynh, chiêu nào cũng hung hãn hiểm độc. Sau này ca ca cùng người động thủ, chắc chắn phải giết cùng đả thương người khác rất nhiều, không muốn kết thành thù oán cũng không thể được.”

Thạch Phá Thiên đột nhiên kinh hãi nói: “Muội nói phải lắm! Nếu biết trước thì huynh đã không học bộ đao pháp này rồi, phải xin bà nội dạy cho những môn khác.”

A Tú lắc đầu nói: “Võ công phái Kim Ô của bà nội chỉ có bộ đao pháp này, ngoài ra không có môn võ nào khác. Hơn nữa, bất luận thứ võ công gì cũng nhằm để đả thương hay giết người, nếu không thì không phải là võ công nữa. Chỉ cần khi ca ca động thủ với người ta thì nên hạ thủ lưu tình, nếu tha được thì tha, đó là tốt nhất.”

Thạch Phá Thiên nói: “Nếu tha được thì tha, câu nói này thật là hay. A Tú muội! Muội thật là thông minh mới nói được những câu hay như thế.”

A Tú mỉm cười nói: “Tiểu muội đâu có thông minh như thế? Câu này là trong một bài thơ nào đó, dường như là “Tứ xuất động lai vô địch thủ; Đắc nhiên nhân xứ thả nhiên nhân”, tức là: Xuất động khó tìm tay địch thủ, Nếu tha người được hãy tha ngay.”

Thạch Phá Thiên hỏi: “Bài thơ là gì vậy?” Chàng một chữ cũng không biết, đương nhiên không hiểu thế nào là thi từ ca phú.

A Tú đưa mắt nhìn chàng lộ vẻ kinh ngạc, chẳng biết chàng không hiểu thật hay là chỉ thuận miệng hỏi thôi. Nàng không trả lời, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Khi luyện tới mức trong thiên hạ không còn địch thủ thì mới có thể tha được cho người ta. Ngược lại, mình mà phải van xin người ta tha cho mình thì cũng không thể được. Đại Tống Tử…”

Đột nhiên nàng dừng lại, mỉm cười nói: “Muội gọi huynh là đại ca có được không? Năm chữ Đại Tống Tử ca ca nghe dài quá, bỏ đầu bỏ đuôi cho đơn giản hơn một chút.” Cũng không đợi xem Thạch Phá Thiên có đồng ý hay không, nàng tiếp tục nói: “Muội muốn huynh tha mạng người ta, nhưng trong võ lâm nhiều người rất nham hiểm, nếu huynh vì lòng tốt mà không hạ sát thủ thì không chừng đối phương lại nhân cơ hội mà ám toán, thì thật là muội đã hại huynh rồi. Đại ca! Tiểu muội đã được xem người ta sử dụng một chiêu thức rất ảo diệu, để diễn thử cho huynh xem nhé.”

Nàng nói xong, cầm lấy con dao chặt củi ở cạnh Thạch Phá Thiên, đứng dậy rồi từ từ thủ thế, hoành đao đưa về phía trước, đoạn hướng mũi đao sang bên trái, xoáy đao lại đâm chếch qua bên phải. Sau cùng nàng xoay chuôi đao hướng về huyệt My Tâm trên trán mình, rồi lướt đao chém thẳng xuống dưới, cách mình chừng một thước.

Thạch Phá Thiên thấy tà áo nàng bay phất phới, dáng vẻ cực kỳ mỹ miều, thật không ngờ một cô gái yêu kiều, thướt tha hay thẹn, mà lại sử được chiêu đao tinh diệu đến thế. Chàng cứ ngẩn ra nhìn A Tú, trong lòng khoan khoái nhẹ nhàng, nên không chú ý nhớ được chiêu đao của nàng.

A Tú thu đao về lùi lại hai bước, ôm đao đứng thủ thế rồi nói: “Lúc thu đao về vẫn cần vận động nội kình để bảo vệ cả bốn mặt, đề phòng địch nhân đánh lén.” Nàng thấy Thạch Phá Thiên vẫn đứng ngẩn người ra mà nhìn mình, dường như chẳng nghe thấy gì, liền hỏi: “Huynh làm sao vậy? Chiêu thức này của tiểu muội tồi tệ lắm phải không?”

Thạch Phá Thiên choàng tỉnh, lắp bắp: “Cái này… Cái này…”

A Tú nhõng nhẽo nói: “Muội biết rồi. Huynh là khai sơn đại đệ tử của phái Kim Ô, đâu có thèm nhìn những chiêu thức mèo quào của muội.”

Thạch Phá Thiên hoảng hốt nói: “Xin lỗi. Ta… vì ta thấy muội xinh đẹp quá, nên quên cả nhìn đao pháp. A Tú cô nương! Muội… muội diễn lại một lần nữa xem.”

A Tú làm mặt giận nói: “Không diễn nữa! Ai bảo huynh gọi muội là A Tú cô nương?”

Thạch Phá Thiên đập lên trán mình đánh bốp một cái rồi nói: “Thật đáng chết, cứ hay quên như thế. A Tú, A Tú, muội diễn thử lại một lần nữa xem.”

A Tú mỉm cười nói: “Được rồi! Tiểu muội chỉ sử một lần nữa thôi, chẳng có hơi sức đâu mà sử đến lần thứ ba đâu nhé.” Nàng nói xong lại giơ đao lên, múa tả đâm hữu vung lên bổ xuống, từ từ sử lại một lượt như trước. Lần này Thạch Phá Thiên để hết tinh thần ghi nhớ tất cả những thủ thế, bộ pháp, đao thức, phương vị. A Tú lại dặn chàng sau khi thu đao về rồi vẫn phải vận kình lực đề phòng địch nhân ám toán.

Thạch Phá Thiên nhất nhất ghi nhớ vào lòng, đón lấy con dao rồi theo đúng cách thức mà thi triển lại. A Tú thấy chàng vừa học đã hiểu ngay thì trong bụng mừng thầm, trầm trồ khen ngợi: “Đại ca! Đại ca thật là thông minh, chỉ cần chuyên tâm một chút là đã học được ngay. Chiêu đao này kêu là Bàng Cổ Trắc Kích, lưỡi đao đi tới đâu thì nội lực xô ra tới đó.”

Thạch Phá Thiên nói: “Chiêu thức này quả nhiên tuyệt diệu! Diệu nhất là ở chỗ chợt tả chợt hữu, lên xuống bất thường, khiến địch nhân không biết đâu mà đề phòng.”

A Tú nói: “Chiêu thức này còn diệu ở chỗ dùng để tha mạng cho người. Lúc những tay cao thủ tỉ võ, binh khí đã vung lên là thành cuộc chiến đấu cực kỳ hung hiểm, kẻ yếu chẳng chết cũng bị trọng thương. Nếu đại ca kém người thì chẳng nói làm gì, nhưng bản lãnh cao hơn mà muốn rút lui không hại đối phương cũng chẳng phải dễ dàng gì. Chiêu Bàng Cổ Trắc Kích này đã không hại người, mà lại giữ được mình không để bị thương.”

Thạch Phá Thiên thấy A Tú đứng tựa vào thân cây ra chiều mệt nhọc liền nói: “A Tú! Muội mệt rồi, ngồi xuống rồi hãy nói.”

A Tú co đầu gối, từ từ quỳ xuống rồi ngồi lên gót chân của mình, cất tiếng hỏi: “Đại ca đã nghe rõ lời của tiểu muội chưa?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Hiểu rồi! Chiêu đó kêu bằng Bàng Cổ… Bàng Cổ gì gì đó.” Lần này không phải chàng không dụng tâm ghi nhớ, mà chỉ vì bốn chữ Bàng Cổ Trắc Kích là một thành ngữ văn nhã, chàng không hiểu rõ ý tứ nên không nhớ được.

A Tú nói: “Hừ! Đại ca lại phân tâm rồi. Đại ca quay đầu đi, đừng nhìn tiểu muội nữa.” Nàng nói câu này là để trêu Thạch Phá Thiên, ngờ đâu chàng tưởng là thật, quả nhiên quay đầu đi không dám nhìn nàng nữa.

A Tú mỉm cười nói: “Chiêu này kêu bằng Bàng Cổ Trắc Kích. Đại ca! Người trong võ lâm đều rất hiếu danh. Nhân vật nổi tiếng mà đả thương đại ca thì chẳng sao, nhưng nếu bại về tay đại ca thì họ còn khó chịu hơn là chết. Vì thế mà lúc tỉ võ, hay hơn hết là đại ca để người ta có lối thoát. Nếu quả đại ca đã thắng rồi thì nên sử chiêu này, chém đông đánh tây để người ngoài hoa mắt, rồi mình lùi lại hai bước thu binh khí về. Như vậy thì người bàng quan không hiểu ai thắng ai bại, giữ được thể diện cho đối phương, như thế thì ít kết oán thù hơn. Đại ca lại nói thêm mấy câu tán dương người ta đại khái như: “Kiếm pháp các hạ thật là tinh diệu, tại hạ khâm phục vô cùng. Hôm nay chúng ta bất phân thắng bại, giải hòa để kết bạn được chăng?” Vậy là đối phương hiếu ngay mình có ý nhường nhịn, lại không tổn thương đến thể diện, nhiều phần là họ kết bạn với đại ca ngay.”

Thạch Phá Thiên nghe vậy hết sức khâm phục, bèn nói: “A Tú! Muội còn nhỏ tuổi mà sao đã hiểu biết thế sự nhiều như vậy? Phương pháp đó quả thật là hay!”

A Tú mỉm cười nói: “Muội đã nói xong rồi, huynh quay đầu lại đi.” Thạch Phá Thiên quay lại nhìn A Tú, thấy nét mặt nàng đang hớn hở tươi cười, lòng chàng bất giác cũng bâng khuâng mơ mộng.

A Tú nói: “Tiểu muội có hiểu biết gì đâu? Đó chẳng qua là muội nghe người lớn nói những câu lịch sự đã nhiều, nên nhớ được một ít mà thôi.”

Thạch Phá Thiên nói: “Để ta luyện lại một lần nữa cho khỏi quên.” Nói xong, chàng tung mình lên không, vung con dao chặt củi thi triển chiêu Bàng Cổ Trắc Kích luôn hai lượt.

A Tú gật đầu khen: “Hay lắm! Huynh không quên chút nào hết.” Thạch Phá Thiên hí hửng mừng thầm, lại ngồi bên A Tú.

A Tú bỗng thở dài nói: “Đại ca! Tiểu muội dạy đại ca chiêu Bàng Cổ Trắc Kích này, đại ca đừng nói với bà nội!”

Thạch Phá Thiên nói: “Được rồi, ta không nói đâu. Ta cũng biết là bà nội của muội chắc chắn sẽ không vui.”

A Tú hỏi: “Làm sao huynh biết bà nội sẽ không vui?”

Thạch Phá Thiên nói: “Tú muội không phải người phái Kim Ô. Ta là đệ tử phái Kim Ô mà đi học võ công của phái khác, thì đương nhiên bà nội không thích.”

A Tú mỉm cười nói: “Kim Ô phái! Kim Ô phái! Bà nội thật chẳng khác gì trẻ nít.”

Thạch Phá Thiên nói: “Ta cũng thấy bà nội của muội hơi có tính trẻ con. Đinh Bất Tứ lão gia mời bà lên đảo Bích Loa du ngoạn, bà cứ đi chơi một chuyến thì đã sao, việc gì lại kéo cả Tú muội nhảy xuống sông? Nếu Bích Loa đảo không vui cũng đâu có sao? Ta thấy Đinh Bất Tứ lão gia cũng rất tốt đối với bà nội của muội, bà không ngớt la mắng ông ấy, ông ấy cũng không giận dỗi. Nhưng bà nội của muội đối với ông ấy lại rất hung hãn.”

A Tú mỉm cười nói: “Huynh dám nói xấu sau lưng sư phụ ư? Muội mà mách lẻo, không chừng bà nội đem huynh ra mà bứt gân, xé thịt, lột da.”

Thạch Phá Thiên thấy nàng vừa nói vừa cười cũng biết là câu nói đùa, nhưng trong lòng không khỏi băn khoăn. Chàng nói: “Lần sau ta không dám như thế nữa.”

A Tú thấy Thạch Phá Thiên ra vẻ hoang mang sợ hãi thì không khỏi hơi ân hận, nàng biết đùa giỡn quá mức với một con người thành thật như chàng thì cũng không nên. Nàng còn nghĩ đến chuyện mình đã dạy chàng chiêu Bàng Cổ Trắc Kích, tuy chưa chắc đã có hại cho chàng, nhưng vẫn là do mình có ý vị kỷ, thì trong lòng cũng hơi hối hận. Nàng liền dịu dàng nói: “Đại ca! Đại ca đã đồng ý với muội là về sau khi động thủ với người khác thì không giết hay đả thương người ta một cách khinh suất, cũng cố giữ thể diện cho người ta. Tiểu muội… muội rất lấy làm cảm kích. Muội chẳng biết lấy chi báo đáp cho huynh, trước hết phải tỏ lòng cảm tạ đã.”

Nàng nói xong, quỳ sụp xuống lạy Thạch Phá Thiên. Thạch Phá Thiên kinh hãi hỏi: “Tại sao… tại sao muội lạy ta?” Chàng thấy A Tú sụp lạy, cũng vội vàng quỳ xuống dập đầu đáp lễ.

* * *

Bất thình lình cách đó chừng mười trượng có thanh âm một thiếu nữ tức giận quát lên: “Hừ! Thật là ngươi không thèm đếm xỉa đến ta, dám ở đây làm lễ bái thiên địa với người khác rồi.” Đó chính là giọng nói của Đinh Đang.

Thạch Phá Thiên kinh hãi giật bắn người lên, la lên một tiếng “Úi chà!”, rồi đứng phắt dậy kêu lên: “Đinh Đinh Đang Đang!”

Quả nhiên Đinh Đang từ ven rừng bên kia đang chạy như bay tới, theo sau nàng còn có Đinh Bất Tam. Thạch Phá Thiên vừa thấy hai người đã hoảng sợ đến hồn phách bay mất hết. Chàng khom lưng ôm A Tú vào trong tay, rồi co giò chạy tuốt.

Thân pháp Đinh Bất Tam mau lẹ phi thường. Lão chỉ nhảy lên mấy cái là đã vượt qua Thạch Phá Thiên, đứng lại chặn đường. Thạch Phá Thiên lại la lên: “Úi chà!” một tiếng, rồi chạy xéo đi để trốn, nhưng khinh công của chàng vốn chưa bằng Đinh Bất Tam, huống chi lại ôm một người trong tay, nên chỉ trong chớp mắt là Đinh Bất Tam lại đứng trước mặt chặn đường chàng.

Lúc này Đinh Đang cũng đã đuổi đến nơi. Thạch Phá Thiên thấy trong tay nàng cầm một thanh đao lá liễu sáng quắc thì sợ hết hồn. Bỗng nghe Đinh Đang tức giận nói: “Đặt ngay con tiểu tiện nhân xuống để ta chém ả một nhát toi mạng. Nếu không thì cả hai ngươi đều chết hết.”

Thạch Phá Thiên nói: “Không được! Không được!” Đinh Đang vung đao đánh véo một tiếng, nhằm chém xuống đầu A Tú. Thạch Phá Thiên hoảng hốt, hai chân nhảy vọt lên để tránh. Chàng sợ nhát đao kia đâm chết A Tú, bất giác kình lực phát sinh theo ý muốn, một luồng nội lực rất hùng hậu từ lòng bàn chân đẩy mạnh lên.

Vù một tiếng, người chàng vọt lên cao hơn cả ngọn cây. Đinh Đang và Đinh Bất Tam thấy kình lực chàng ghê gớm như vậy thì không khỏi giật mình kinh hãi. Thạch Phá Thiên người còn lơ lửng trên không, miệng đã la lên: “Trời ơi!” Chàng nghĩ bụng: “Khi ta rớt xuống thì hai chân gãy mất. A Tú mà bị Đinh Đang giết chết thì làm thế nào?” Mắt chàng bỗng nhìn thấy chân mình đang hạ xuống một cành thông, trong lúc hoang mang, chàng lại vận kình lực giẫm lên rồi tiếp tục nhảy đi, chỉ mong trốn được xa hơn một chút.

Bỗng nghe một tiếng rắc, cành tùng bị gãy lìa, người chàng thì bắn về phía trước rất nhanh thêm mấy trượng, tiếng gió rít vù vù bên tai.

Bỗng nghe A Tú trong lòng chàng lên tiếng: “Đại ca! Lúc hạ xuống thì đề khí cho nhẹ, nhảy đi càng…” Nàng chưa dứt lời thì hai chân Thạch Phá Thiên đã hạ xuống cành một cây thông khác. Lần này chàng theo lời A Tú, hơi co đầu gối lại hãm bớt kình lực. Lạ thay, cành thông chỉ hơi trĩu xuống chứ không gãy, rồi lại bật lên đẩy người chàng đi vừa xa vừa cao hơn lần trước. Tiếng quát mắng của Đinh Đang vẫn còn nghe thấy, nhưng dần dần mỗi lúc một xa.

Thạch Phá Thiên thấy người cứ chúi xuống rồi lại vọt lên thì rất lấy làm thích thú. A Tú ở trong lòng chàng không ngớt chỉ điểm cho chàng cách vận kình. Thạch Phá Thiên vốn dĩ nội lực có thừa, bây giờ đã hiểu được yếu quyết về khinh công nên nhảy nhót chuyền từ cành nọ sang cành kia một cách rất dễ dàng, chẳng khác loài khỉ loài sóc linh hoạt tự tại. Đây thật là một niềm vui mà chàng chưa nếm trải bao giờ. Chàng sung sướng nói: “Cách này hay lắm! Như vậy thì họ không đuổi kịp mình được.”

Lúc Thạch Phá Thiên thấy mình đã nhảy đến bìa khu rừng rậm thì thốt nhiên nghe tiếng người quát tháo, và ánh mặt trời lấp loáng phản chiếu trên binh khí, dường như phía trước đang có một trận chiến. Thạch Phá Thiên la thầm: “Nguy rồi! Bên đó có người, không thể đi tới được.” Chân trái chàng điểm vào cành cây từ từ hạ xuống. Chàng theo đúng cách của A Tú đã hướng dẫn, đề khí cho đầu ngón chân hướng xuống dưới. Trong tay chàng ôm một người, mà hạ xuống không hề phát ra tiếng động.

Chàng nấp vào sau một gốc thông lớn, thò đầu nhìn ra ngoài, bất giác sợ quá giật nẩy mình lên. Trong một khu đất trống giữa rừng có hai người đang đánh nhau kịch liệt, một người cầm trường kiếm là Bạch Vạn Kiếm, còn một người tay không chính là Đinh Bất Tứ. Mười mấy tên đệ tử phái Tuyết Sơn đều cầm trường kiếm trong tay đứng lác đác bao vây bốn mặt, hò hét trợ oai cho Bạch Vạn Kiếm.

Đinh Bất Tứ tuy tay không binh khí, nhưng hai tay lão nào chụp nào chém, nào đánh nào điểm, nào đâm nào móc, cũng lợi hại chẳng kém gì khí giới. Mỗi khi gặp trường kiếm của Bạch Vạn Kiếm đâm tới, lão lại nhún người tránh né rồi phản công một cách hung hãn phi thường. Thạch Phá Thiên vừa xem mấy chiêu đã để hết tinh thần theo dõi, quên cả mình đang ôm một người trong lòng.

Thạch Phá Thiên đã học qua kiếm pháp phái Tuyết Sơn, còn những chiêu thức của Đinh Bất Tứ thì có đến phân nửa lão đã từng dạy cho chàng. Phân nửa chàng chưa học thì đường lối liên tiếp cũng rất mạch lạc, chàng theo dõi rất dễ dàng. Hai tay đại cao thủ này tỉ võ mà lại dùng đến quá nửa phần võ công chàng đã học qua, nên chàng xem rất lấy làm hứng thú.

Chàng thấy Đinh Bất Tứ chiêu nào cũng tấn công, hai tay lão như đao như kiếm lại như thương như kích, dường như lão bức bách Bạch Vạn Kiếm phải thủ nhiều mà công ít. Nhưng Bạch Vạn Kiếm cũng ra những đòn rất trầm trọng, hoàn toàn không có những chiêu thức hoa hòe biểu diễn, ánh kiếm cứ lóe lên rồi lại thu về.

Xem chừng Đinh Bất Tứ muốn thủ thắng cũng không phải là chuyện dễ, nếu cuộc đấu còn kéo dài thêm thì e rằng Bạch Vạn Kiếm sẽ chiếm được thế thượng phong. Thạch Phá Thiên không nhìn rõ điểm này, nhưng Đinh Bất Tứ và Bạch Vạn Kiếm thì đương nhiên đã rất hiểu nhau.

Thì ra Đinh Bất Tứ tự phụ mình ngang hàng với phụ thân Bạch Vạn Kiếm là Uy Đức tiên sinh Bạch Tự Tại. Lão không muốn mang tiếng là người lớn ăn hiếp trẻ con, nên dùng tay không để đón tiếp trường kiếm của hắn. Nhưng đến lúc động thủ thì lão không khỏi sợ hãi, la thầm trong bụng: “Thằng lỏi này xuất chiêu nhanh chóng, biến hóa linh mẫn, nội công hùng hậu, thủ thế rất là cẩn mật, tác phong nhất nhất đúng là cao thủ bậc nhất. Ngay cả Uy Đức tiên sinh Bạch Tự Tại tiếng tăm lừng lẫy giang hồ, bất quá cũng vậy mà thôi.”

Đinh Bất Tứ phải trấn tĩnh, để hết tinh thần thi triển khinh công, nhảy nhót qua lại giữa luồng kiếm quang của Bạch Vạn Kiếm. Gặp những lúc bất đắc dĩ, lão phải mạo hiểm ra chiêu liều mạng cho cả hai bên cùng chết, để bức bách đối phương phải thu những kiếm chiêu ác liệt trở về. Những lúc này thì Bạch Vạn Kiếm sẵn sàng nhượng bộ, không thí mạng với lão, dường như hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Kể về bản lãnh hai người thì Đinh Bất Tứ cao thâm hơn Bạch Vạn Kiếm một bậc, nhưng lão thua ở chỗ lên mặt kẻ cả, không chịu dùng binh khí để đấu với đối phương. Rõ ràng trên lưng của lão có đeo một cây nhuyễn tiên chín khúc sáng lóng lánh, nhưng lão đã nói là không dùng, thì dù bị chặt đầu cũng không chịu lấy ra mà sử dụng.

Hai bên qua lại thêm mấy chục chiêu nữa, Bạch Vạn Kiếm bỗng lên tiếng: “Đinh Lão Tứ! Lão lấy cây Cửu Khúc Nhuyễn Tiên ra đi, nếu đấu tay không thì không địch nổi ta đâu.”

Đinh Bất Tứ giận dữ nói: “Thúi lắm! Ta mà không đánh bại ngươi được ư? Thử tiếp chiêu này đi!” Tay trái lão khoa lên thành một vòng tròn, tay phải phóng quyền xuyên qua vòng tròn đánh thẳng ra. Chiêu thức này thật là quái dị, Bạch Vạn Kiếm không hiểu phép giải khai, phải lùi lại một bước.

Đinh Bất Tứ bật lên tràng cười ha hả. Chân phải lão chấm xuống đất, dường như gót chân có gắn lò xo, đột nhiên tung người lên nhảy vọt qua bên trái. Lão còn lơ lửng trên không, hai chân đã đá hất ra. Bạch Vạn Kiếm lại lùi thêm một bước, vung kiếm che đỡ trước mặt.

Đinh Bất Tứ chợt bên trái chợt bên phải, thoáng đằng trước, thoáng đằng sau, Thạch Phá Thiên nhìn mà hoa cả mắt. Bỗng nghe đánh “roạc” một tiếng, ống quần bên phải Đinh Bất Tứ đã bị trúng một kiếm. Nhát kiếm này tuy không làm bị thương đến da thịt Đinh Bất Tứ, nhưng ống quần lão đã rách một mảnh dài.

Bạch Vạn Kiếm thu kiếm về nói: “Đa tạ Đinh Tứ thúc đã nhân nhượng.” Thật ra những tay cao thủ tỉ võ thì chiêu này đủ phân thắng bại rồi. Nhưng Đinh Bất Tứ thẹn quá hóa giận, quát lớn: “Ai thèm nhân nhượng cho ngươi? Chiêu này chẳng qua là ngươi gặp may mà thôi, có đáng gì đâu.” Lão vừa quát vừa phóng chiêu Nghịch Thủy Hành Chu tấn công Bạch Vạn Kiếm. Bạch Vạn Kiếm đành phải vung kiếm lên đỡ. Chiêu kiếm vừa rồi của hắn đã quẹt rách ống quần đối phương, bảo là vận may kể cũng không sai, vì Bạch Vạn Kiếm vung kiếm lên vừa gặp lúc Đinh Bất Tứ phóng cước đá tới, tựa hồ lão tự đưa ống quần mình vào mũi kiếm của đối phương nên mới bị rách.

Nhưng Đinh Bất Tứ vận chân lực mãnh liệt quá, không tránh khỏi bị giảm sút. Lão ra chiêu mỗi lúc một thận trọng hơn, càng lúc càng sút kém. Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn đều rất đắc ý, có gã lên tiếng ca ngợi: “Các ngươi hãy xem chiêu Nguyệt Sắc Hôn Huỳnh của Bạch sư ca thật là tinh diệu, như có như không, lờ mờ hư ảo, thế mới gọi là đến chỗ cốt tủy của Tuyết Sơn kiếm pháp. Chân tay Đinh Bất Tứ lão tử luống cuống hết rồi. Nếu Bạch sư ca mà không kiếm hạ lưu tình thì lúc này người lão tất phải đổ máu đầm đìa.”

Bỗng nghe có tiếng la: “Thúi lắm!” Tiếng la này vang lên đồng thời ở hai nơi, một là từ miệng Đinh Bất Tứ, dĩ nhiên chẳng lấy chi làm lạ. Nhưng một tiếng lại phát ra từ hướng Đông Bắc. Ánh mắt của mọi người đều quay về bên đó, thì ra đó chính là hai người làm cho Thạch Phá Thiên khiếp sợ hơn hết, một là Đinh Bất Tam, một là Đinh Đang.

Đinh Bất Tứ la lên: “Lão Tam! Ta đang động thủ tỉ thí, sao lão không đi đi? Còn đứng đó làm chi?” Tuy lão để hết tinh thần tỉ đấu với Bạch Vạn Kiếm, nhưng Đinh Bất Tam là chỗ huynh đệ tình thâm, nên lão vừa nghe hai tiếng “Thúi lắm” đã biết ngay là huynh trưởng đã đến. Từ nhỏ đến bây giờ, hai anh em lão nói chuyện với nhau thì hai tiếng này là nhiều hơn hết.

Đinh Bất Tam cười nói: “Ta muốn xem gần đây võ công của ngươi đã tiến bộ đến mức nào rồi.”

Đinh Bất Tứ trong dạ rất bồn chồn, biết tình thế trước mắt mình không tài nào thủ thắng được. Từ nhỏ lão đã rất hiếu thắng, nhất định không chịu sút kém ông anh, thế mà lão tam xuất hiện đúng vào lúc này là thời khắc khó chịu nhất. Lão bèn lớn tiếng la lên: “Lão đứng bên chỉ tổ làm cho ta rối ruột. Ta đã phải phân tâm mở miệng nói với lão, thì còn lòng dạ nào tỉ đấu với địch thủ nữa?”

Đinh Bất Tam cười nói: “Vậy ngươi không cần phải nói chuyện với ta, cứ để hết tinh thần chiến đấu đi!” Đoạn lão quay lại bảo Đinh Đang: “Tứ gia gia của ngươi tự xưng là mình võ công quán thế, thiên hạ vô địch, còn hơn cả lão gia gia của ngươi một chút. Bây giờ ngươi hãy mở mắt to mà nhìn cho kỹ, xem Tứ gia ngươi dùng hai bàn tay bằng xương bằng thịt mà đánh cho người ta phải buông kiếm chịu thua, quỳ dưới đất xin tha mạng. Ha ha! Ha ha!…”

Giọng cười của Đinh Bất Tam thật là quái dị, mọi người đều nghe ù ù bên tai, cảm thấy không được thoải mái lắm. Đinh Bất Tứ quát lên: “Lão Tam! Lão cười cái quái gì vậy?”

Đinh Bất Tam cười nói: “Ta cười ngươi chứ còn cười ai nữa?”

Đinh Bất Tứ lại càng tức giận, gầm lên: “Lão cười ta ư? Ta có gì đáng cười đâu?”

Đinh Bất Tam nói: “Ta cười ngươi suốt đời hiếu thắng, cứ tưởng mình giỏi lắm. Bây giờ gặp lúc nguy nan, ngươi lại ỷ vào ca ca giúp ngươi chăng?”

Đinh Bất Tứ giận dữ nói: “Gã họ Bạch này là hàng con cháu, ta mà không nể mặt cha mẹ gã thì đã phóng chưởng đánh chết gã rồi. Ta làm gì mà gặp lúc nguy nan? Ai cần lão giúp ta? Có chăng thì chỉ nhờ lão cầm bình rượu, hay lấy bô cho ta…”

Bỗng lão rú lên: “Úi chà! Thằng lỏi này! Ngươi thừa lúc người ta nguy khốn mà…” Thì ra lão tay không tỉ đấu với Bạch Vạn Kiếm vốn đã kém thế, lúc này phân tâm đối đáp với Đinh Bất Tam, nên lại để lộ nhiều chỗ sơ hở. Bạch Vạn Kiếm thừa cơ đâm trúng dưới nách trái lão một nhát, máu tươi chảy ra đầm đìa.

Đinh Bất Tam và Đinh Bất Tứ tuy là hai anh em, nhưng cả đời ưa tranh hơi gây gổ với nhau, chẳng ai chịu ai. Anh chẳng ra anh, em chẳng ra em, không giống huynh đệ chút nào. Nhưng lúc này Đinh Bất Tam thấy em bị thương cũng không khỏi quan tâm. Lão tức giận quát lên: “Thằng lỏi này! Ngươi dám cả gan đả thương huynh đệ của lão gia ư?” Lão lún người xuống, nhảy vọt lại rồi vung tay chụp vào sau lưng Bạch Vạn Kiếm.

Bạch Vạn Kiếm bị hai mặt giáp công, song hắn vẫn bình tĩnh, vung kiếm tới trước đâm Đinh Bất Tứ bắt lão phải lùi lại một bước. Tiếp theo hắn xoay kiếm lại đâm chênh chếch tới Đinh Bất Tam. Đinh Bất Tứ la lên: “Lão Tam! Tránh ra! Ai mượn lão giúp ta?”

Đinh Bất Tam nói: “Ai giúp ngươi làm chi? Đinh Lão Tam này rất ghét tỉ đấu một cách bất công. Trước hết ta sẽ tước kiếm gã đi, đoạn đâm gã chảy máu, rồi lại để các ngươi tỉ đấu với nhau cho được công bằng…”

Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn thấy sư huynh bị hai người giáp công, hơn nữa Đinh Bất Tam lại là kẻ thù giết hại đồng môn của mình, nên chúng vừa thấy lão nhảy vào động thủ thì cùng quát lên một tiếng rồi nhất tề xông ra. Đinh Bất Tam thét lên: “Bọn mặt chó kia! Các ngươi không muốn sống nữa ư? Biết điều thì cút đi cho lẹ!” Kiếm quang lấp loáng, mấy lưỡi kiếm tua tủa đâm tới. Đinh Bất Tam vừa né tránh vừa quát lên: “Nếu bọn ngươi không cút đi thì lão gia phải giết người!”

Bạch Vạn Kiếm biết bọn sư đệ mình nhất định không thể là đối thủ của lão. Lão đã nói giết người là giết người thực, không phải chuyện chơi. Hắn vội la lên: “Các vị sư đệ hãy lui ra!”

Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn nhất nhất tuân theo hiệu lệnh của sư huynh không ai dám chống lại. Chúng vừa nghe Bạch Vạn Kiếm hô liền lập tức lui lại phía sau. Đinh Bất Tam nhìn một gã đệ tử phái Tuyết Sơn béo chùn béo chụt mà thấp lủn chủn tên gọi Lý Vạn Sơn, nói: “Người đưa kiếm cho ta mượn.”

Lý Vạn Sơn tức giận nói: “Được lắm! Để ta cho lão mượn.” Rồi gã hướng mũi kiếm vào bụng Đinh Bất Tam, phóng rất nhanh nghe vù một tiếng. Không ngờ Đinh Bất Tam vòng tay trái ra chụp trúng cố tay phải Lý Vạn Sơn khẽ vặn một cái, đoạt ngay được thanh kiếm trên tay hắn, trông hệt như Lý Vạn Sơn ngoan ngoãn đưa kiếm cho lão vậy. Chỉ trong nháy mắt, cổ tay của Lý Vạn Sơn đã bị vặn sai khớp, rồi Đinh Bất Tam lại phóng chân đá gã một cước lăn lông lốc.

Bọn đệ tử của phái Tuyết Sơn lại lăm le chống kiếm, muốn nhảy vào viện trợ. Đinh Bất Tam cầm trường kiếm trong tay đâm xuống đất, rồi chạy quanh Bạch Vạn Kiếm và Đinh Bất Tứ một vòng, vạch thành một vòng tròn đường kính chừng hai trượng. Đoạn lão đứng lại, nhìn bọn đệ tử phái Tuyết Sơn lạnh lùng nói: “Tên nào dám bước qua cái vòng tròn này một bước, coi như bước vào quỷ môn quan!”

Bạch Vạn Kiếm tuy là người bình tĩnh, nhưng lúc này cũng không khỏi hoang mang nóng nảy. Hắn biết anh em Đinh Bất Tam và Đinh Bất Tứ quen giết người chỉ trong nháy mắt, hiện giờ hai người lại liên thủ với nhau thì mình khó mà sống được. Cuộc đấu kiếm hôm nay so với lần đấu cùng vợ chồng Thạch Thanh trong miếu thổ địa thì còn nguy hiểm hơn nhiều, huống hồ huynh đệ họ Đinh lại không trọng đạo nghĩa võ lâm như Thạch Thanh phu phụ. Hắn chỉ sợ hôm nay mười bảy đệ tử phái Tuyết Sơn sẽ mất mạng hết trên đảo Tử Yên này, lập tức sử dụng một chiêu nguy hiểm, chỉ mong tìm cơ hội để đâm chết Đinh Bất Tứ. Mười bảy mạng đệ tử phái Tuyết Sơn sống hay chết, hoàn toàn quyết định ở chỗ chiêu này có hạ được Đinh Bất Tứ hay không.

Nhưng vết thương dưới nách Đinh Bất Tứ không nguy hiểm lắm. So với lúc trước lão đánh còn hăng hơn, hai tay phát chưởng như vũ bão. Bạch Vạn Kiếm thì nóng nảy muốn hạ đối phương gấp, nên kiếm chiêu tuy dữ dội hiểm độc nhưng lại vi phạm hai chữ ổn và chuẩn, không bằng lúc trước. Đinh Bất Tứ cứ múa tít song chưởng, xuyên qua xuyên lại giữa luồng kiếm quang một cách mau lẹ, xuất chiêu không kém phần ác độc. Máu nơi vết thương lão không ngớt chảy ra. Đinh Bất Tam chống kiếm tiến lại la lên: “Lão Tứ! Ngươi hãy lùi lại băng bó vết thương rồi hãy đánh tiếp cũng chưa muộn.”

Đinh Bất Tứ lớn tiếng hét lên: “Làm gì mà bị thương? Ta có bị thương đâu? Kiếm pháp thằng lỏi này có ra gì đâu mà đả thương được ta?”

Đinh Bất Tam hỏi: “Ủa, ngươi không bị thương mà sao trên người có máu chảy ra?”

Đinh Bất Tứ đáp: “Ta bị ngứa ngáy trên người nên gãi trầy da chảy mấy giọt máu, có gì lạ đâu.”

Đinh Bất Tam cười ha hả, vừa phóng kiếm đâm tới Bạch Vạn Kiếm vừa lớn tiếng nói: “Gã họ Bạch kia! Ngươi lắng tai mà nghe cho rõ. Bây giờ ta với ngươi tỉ đấu lấy một chọi một, còn Đinh Lão Tứ cũng một mình đấu với ngươi, chứ không phải là hai anh em ta hiệp lực giáp công một mình ngươi. Đinh Lão Tứ bảo ta đừng ra tay, nhưng ta không chịu. Ta bảo y lùi lại, mà y cũng không muốn nghe lời. Ta thấy ngươi mà ngứa mắt, muốn cho ngươi một bài học. Còn y thấy ngươi cũng phát ghét, muốn đánh ngươi mấy cái tát tai. Chúng ta việc ai người nấy làm, chứ không phải là Đinh Thị Song Hùng lấy hai chọi một. Tên nào thúi miệng, đồn bậy ra giang hồ thì nhất định chúng ta không chịu bỏ qua.” Miệng lão la hét om sòm mà tay không chậm chút nào, ra chiêu cực kỳ lợi hại.

Bạch Vạn Kiếm bị hai người giáp công thì bụng bảo dạ: “Thì ra một mình lão đấu với ta, Đinh Bất Tứ cũng một mình đấu với ta, chứ không phải là lấy hai đánh một ư?” Trong lòng nghĩ vậy, nhưng hắn vốn tính khí nghiêm trang, trước nay không thích tranh hơi cãi lý với người. Vả lại tuy hắn không phục anh em họ Đinh vô lại, nhưng đang bị hai tay cao thủ giáp công, không thể phân tâm trả lời Đinh Bất Tam mà phải để hết tâm thần phòng thủ nghiêm mật, tìm cơ hội phản kích, nên một câu cũng không nói.

Cuộc giao đấu đang lúc dữ dội, thanh kiếm của Đinh Bất Tam bỗng đụng vào trường kiếm của Bạch Vạn Kiếm. Bạch Vạn Kiếm thấy cánh tay bị nội lực đối phương chấn động đến tê dại đi, lập tức phải vận nội lực chống lại, rồi hoành kiếm ngang ngực phòng thủ. Bỗng chân phải hắn lại bị tay phải của Đinh Bất Tứ chém một phát rất nặng, tựa như bị cương đao phạt trúng. Hắn đành lùi lại hai bước, loạng choạng cơ hồ muốn té.

Một tên đệ tử phái Tuyết Sơn la lên: “Không được hại sư ca của ta!” Gã chống kiếm tiến vào trợ chiến, nhưng chân trái vừa bước vào cái vòng tròn vừa rồi Đinh Bất Tam đã vạch ra, thì ánh bạch quang lóe lên trước mắt, trường kiếm đã đâm suốt qua ngực. Gã đã bị Đinh Bất Tam đâm một kiếm chết ngay.

Hai đệ tử phái Tuyết Sơn khác vừa kinh hãi vừa tức giận, song song tiến vào tập kích. Đinh Bất Tam quát to một tiếng, nhảy vọt lên không, thanh trường kiếm từ trên bổ xuống, đồng thời tay trái đánh ra một chưởng. Một tên đệ tử phái Tuyết Sơn bị chém từ vai phải chéo sang nách trái, đứt thành hai đoạn như một củ sen bị phạt xéo đi. Còn tên đệ tử kia bị chưởng đập vào đỉnh đầu, chỉ kịp rên lên một tiếng rồi ngã lăn xuống đất, đầu gã ngoẹo ra sau vì xương cổ bị gãy lìa.

Mới trong khoảng khắc Đinh Bất Tam đã giết ba mạng người. Thạch Phá Thiên đứng nấp sau một gốc cây, thấy thế run sợ đến mặt tái mét. Oai thế của Đinh Bất Tam không hề giảm sút, trường kiếm của lão vũ lộng như gió táp mưa sa, chém tới tấp vào Bạch Vạn Kiếm.

Bỗng nghe hai tiếng rắc rắc, cả hai thanh trường kiếm đồng thời bị gãy rời, cả hai người đồng thời liệng nửa thanh kiếm gãy vào đối phương. Hai người cùng cúi đầu rùn thấp người xuống, hai thanh kiếm gãy cùng lướt qua đầu băng đi, chỉ cách đầu người chừng nửa thước. Hành động của hai người y hệt như nhau, mau lẹ ngang nhau, cùng gặp nguy hiểm như nhau. Nếu không phải là lúc mạng sống treo đầu sợi tóc thì họ đã phải lên tiếng hoan hô đối phương lợi hại.

Bạch Vạn Kiếm đã bị thương ở chân phải, di chuyển không thuận tiện, bây giờ lại mất binh khí. Lập tức hắn lâm vào tình trạng chỉ còn chống đỡ, hết đường phản kích. Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn biết rõ mình tiến vào vòng tròn là phải chết, không thể sống sót được, nhưng cũng không thể giương mắt nhìn sư huynh bị hai tên hung ác này liên thủ đánh chết. Hai tên đệ tử liền chống kiếm xông vào.

Đinh Bất Tam la lên: “Lão Tứ! Ngươi đến đây mà lo liệu, hôm nay ta đã giết đủ ba mạng rồi.”

Đinh Bất Tứ cười ha hả nói: “Thì ra cũng có lúc lão cần đến ta ra tay.” Lão nói xong, không cần xoay mình, chân trái đá hậu ra sau tựa như lừa ngựa đá người. “Bốp bốp” hai tiếng, song cước của lão đá trúng ngực hai người. Hai gã đệ tử phái Tuyết Sơn bị đá văng ra xa mấy trượng, té huỵch xuống đất không rên la một tiếng. Thì ra hai gã vừa trúng cước của Đinh Bất Tứ đã chết ngay lập tức.

Anh em họ Đinh nổi tính hung tàn, không đếm xỉa gì đến đạo nghĩa giang hồ nữa. Chúng vừa phóng chưởng vừa phóng cước cực kỳ tàn độc, nhằm công kích đối phương. Bạch Vạn Kiếm đã què một chân, phải gắng gượng đối phó, lùi từng bước một ra ngoài vòng. Đột nhiên hắn khẽ rên lên một tiếng, vai phải lại trúng một chưởng của Đinh Bất Tứ, cơ hồ không cất tay lên được nữa.

Thạch Phá Thiên thấy mạng của Bạch Vạn Kiếm treo đầu sợi tóc thì bầu nhiệt huyết sôi lên sùng sục. Chàng la lớn: “Không được giết Bạch đại hiệp.” Chàng bỏ A Tú xuống đất, rút con dao chặt củi hoen rỉ ở sau lưng ra. Chàng lại quát lên: “Không được giết người nữa.”

A Tú bị chàng liệng xuống khá mạnh, buột miệng la lên một tiếng: “Úi chao!”

Thạch Phá Thiên đang lúc vội vàng, quay lại “Xin lỗi!” rồi nhô lên hụp xuống mấy cái, đã bước vào trong vòng. Đinh Bất Tứ vẫn không quay đầu lại, hất chân đá ngược ra sau. Thạch Phá Thiên vừa điểm chân phải xuống đã nhẹ nhàng nhảy qua đầu Đinh Bất Tứ, hạ mình xuống trước mặt lão. Chàng đã sử dụng khinh công A Tú vừa mới dạy cho.

Đinh Bất Tứ thấy chân mình đá vào khoảng không, trước mắt lại xuất hiện thêm một người. Lão sửng sốt la lên: “Té ra là cái đòn bánh tét này.”

Thạch Phá Thiên đáp: “Vâng! Đúng là cháu. Lão gia gia, Tứ gia gia, các ông… các ông đã giết năm người rồi, dừng tay lại thôi.” Chàng liếc mắt nhìn Đinh Bất Tam, trống ngực đánh thình thình. Ba tên đệ tử phái Tuyết Sơn bị lão giết, xác còn nằm lăn dưới đất. Chân chàng giẫm phải máu me loang lổ, nên càng kinh hãi hơn.

Đinh Bất Tam hỏi: “Thằng ngốc kia! Hôm ấy ở trên thuyền ta để ngươi trốn thoát, té ra ngươi ẩn nấp ở đây. Bây giờ ngươi còn chạy ra đây làm gì?”

Thạch Phá Thiên nói: “Cháu ra khuyên hai vị lão gia đừng có kết nhiều oán thù. Hai vị đã thắng rồi, có thể tha cho người ta được thì hãy tha đi, hà tất phải tàn sát nhiều người.”

Đinh Bất Tam và Đinh Bất Tứ bất giác nhìn nhau, nổi lên cười hô hố. Đinh Bất Tứ nói: “Lão Tam! Không hiểu thằng lỏi này học được ở đâu mấy câu sáo ngữ? Gã nói năng đã không trơn tru, mà còn dám đến khuyên can lão gia.”

Thạch Phá Thiên dùng con dao chặt củi hất tung một thanh trường kiếm dưới đất đến trước mặt Bạch Vạn Kiếm, cất tiếng gọi: “Bạch đại hiệp! Các vị ở phái Tuyết Sơn, nhất định phải dùng kiếm.”

Bạch Vạn Kiếm chụp lấy thanh trường kiếm, nghĩ thầm: “Mình sắp mất mạng dưới móng vuốt của anh em nhà họ Đinh, không ngờ thằng chó con Thạch Trung Ngọc này lại nhảy ra giúp đỡ, thật sự không biết phải nghĩ gì.” Thanh kiếm mà Thạch Phá Thiên hất lại cho Bạch Vạn Kiếm là của một tên đệ tử chết về tay Đinh Bất Tam còn bỏ lại. Bạch Vạn Kiếm vừa có thanh kiếm trong tay, tinh thần phấn khởi hẳn lên.

Đinh Bất Tam cất tiếng mắng: “Gã họ Bạch kia đã bắt được ngươi, toan giết đi. Nếu hôm ấy không có ta đến cứu thì liệu ngươi còn sống được chăng?”

Thạch Phá Thiên gật đầu nói: “Đúng thế! Cháu rất cảm kích gia gia, nhất định cũng khuyên Bạch đại hiệp hễ tha người ta được thì hãy tha ngay.”

Đinh Bất Tứ sợ Thạch Phá Thiên nói huỵch toẹt chuyện chàng đã đả bại lão ở trên thuyền, cứ muốn phóng chưởng đánh chết chàng ngay lập tức. Lão liền quát lên: “Ngươi nói nhăng gì thế?” Rồi lão vung chưởng phóng vào chàng nghe vù một tiếng. Phen này không có Sử bà bà ở bên cạnh, lão không còn úy kỵ gì nữa, ra chiêu Hắc Vân Mãn Thiên là một chiêu chưa dạy cho chàng.

Bạch Vạn Kiếm không muốn Thạch Trung Ngọc chết dưới chiêu thức hiểm độc của Đinh Bất Tứ. Hắn vung trường kiếm ra chiêu Lão Thụ Hoành Tà đâm chéo sang. Thạch Phá Thiên cũng vung con dao chặt củi, sử chiêu Trưởng Giả Chiết Chi chém vào tay Đinh Bất Tứ. Lạ thay! Chiêu đao và chiêu kiếm này vốn xung khắc nhau như nước với lửa, nhưng khi hợp nhau lại cùng sử dụng thì phát sinh uy lực vô cùng ghê gớm. Chỉ trong chớp mắt, Đinh Bất Tứ bị vây bọc vào giữa hai làn đao quang và kiếm quang.

Đinh Bất Tam la lên: “Cẩn thận!” Đao quang kiếm thế lợi hại vô cùng, tuy lão muốn xen vào trợ chiến, nhưng hai bàn tay không thì khó lòng xông vào được màn đao kiếm dày như lưới này. Đinh Bất Tứ cũng giật mình kinh hãi, thấy nguy cấp liền lăn người mấy vòng dưới đất, trốn ra ngoài vòng chiến. Lúc lão đứng lên thì thấy quanh đao kiếm của đối phương đang nhảy múa vô số những sợi to trắng. Lão sờ xuống cằm thì thấy chòm râu của mình đã bị hớt mất một mảng.

Đinh Bất Tứ vừa kinh hãi vừa tức giận, còn Đinh Bất Tam cũng sợ đến thất sắc. Bạch Vạn Kiếm cũng không khỏi ngạc nhiên. Chỉ có Thạch Phá Thiên không hiểu chiêu thức vừa rồi mình đã sử dụng nội lực hùng hồn mà đao pháp lại càng tinh diệu, khiến cho ba tay cao thủ đương thời phải chấn động.

Đinh Bất Tam nói: “Được lắm! Bây giờ chúng ta cũng dùng binh khí!” Lão lượm hai thanh trường kiếm dưới đất lên, đưa một thanh cho Đinh Bất Tứ rồi bảo: “Lão Tứ, chúng ta còn bày đặt anh hùng làm quái gì? Cứ tiến lên đi!” Mũi kiếm lão rung lên, nhằm đâm vào Thạch Phá Thiên.

Đến lúc này Thạch Phá Thiên vẫn chưa biết ứng biến. Chàng thấy kiếm đâm tới mình thì rất đỗi hoang mang, không biết phải sử chiêu nào để giải khai cho dúng. Bạch Vạn Kiếm bèn ra chiêu Song Đà Tây Lai đỡ giúp. Chiêu kiếm này nhắc nhở Thạch Phá Thiên sử chiêu Thiên Quân Áp Đà. Chàng xoay bản đao từ trên không đè xuống. Con dao chặt củi tuy đã cùn nhụt, nhưng được Thạch Phá Thiên vận nội lực vào nặng đến ngàn cân, Đinh Bất Tam lập tức cảm thấy chiêu kiếm của mình bị ngưng trệ. May có Đinh Bất Tứ rút cây Cửu Tuyết Tiên trên lưng ra xông đến trợ giúp, Đinh Bất Tam mới thừa cơ tránh né được.

Bạch Vạn Kiếm lại sử chiêu Phong Sa Mãng Mãng, Thạch Phá Thiên liền phóng ra chiêu Đại Hải Trầm Sa. Một đao một kiếm phối hợp nhau như chiếc áo trời may không có đường ráp nối, bên trên như cuồng phong bão táp đè xuống, bên dưới tựa hồ biển cả sóng nổi ba đào đẩy lên. Đinh Bất Tam và Đinh Bất Tứ đều la hoảng.

Thạch Phá Thiên nội lực đã cực kỳ thâm hậu mà đao pháp chàng học được cũng tinh diệu vô cùng. Có điều chàng còn ít luyện tập, nên lúc đối địch không biết ứng biến linh hoạt, thấy chiêu thức của địch đánh đến mà không biết nên dùng chiêu thức nào để đối phó. Chàng đã học Kim Ô đao pháp, ngoài chiêu cuối cùng ra, chiêu nào cũng đối chọi với kiếm pháp phái Tuyết Sơn. Khi Sử bà bà truyền thụ bộ đao pháp này cho chàng, đã chỉ điểm luôn cả kiếm pháp của phái Tuyết Sơn. Lúc này trong lòng Thạch Phá Thiên đã hoang mang, chàng không suy nghĩ gì nữa, hễ thấy Bạch Vạn Kiếm ra chiêu nào là chàng lại sử chiêu tương ứng ra đối phó. Giả tỉ Bạch Vạn Kiếm ra chiêu Lão Chi Hoành Tà, chàng liền sử chiêu Trưởng Giả Chiết Chi. Bạch Vạn Kiếm mà ra chiêu Song Đà Tây Lai, chàng liền sử chiêu Thiên Quân Áp Đà. Ngờ đâu Kim Ô đao pháp là khắc tinh với Tuyết Sơn kiếm pháp, chính vì chỗ tương khắc đó mà khi liên thủ với nhau đã bổ khuyết cho nhau mọi chỗ sơ sót của hai bên, thành ra một thứ võ công có uy lực vô cùng mãnh liệt.

Bạch Vạn Kiếm trong lòng xiết nỗi kinh nghi. Chỉ mấy chiêu là hắn biết ngay đao pháp của Thạch Phá Thiên rất phù hợp với kiếm pháp của mình, khi liên kết lại thì không gì không phá vỡ được. Hắn nghĩ bụng: “Nội lực của thằng lỏi này hữu chất vô hình, cứ dần dần tăng mãi lên không ngớt mới thật là tuyệt diệu.”

Đinh Bất Tam cùng Đinh Bất Tứ có bản lãnh và kiến thức còn cao hơn Bạch Vạn Kiếm, dĩ nhiên nhìn nhận ra sớm hơn. Có điều cả hai lão đều bản tính hung hăng kiêu ngạo, tuy biết thế mà chẳng chịu thua. Hai lão hy vọng bộ đao pháp cổ quái này của Thạch Phá Thiên chiêu số có hạn, nên phấn chấn tinh thần cố sức chống đỡ.

Bạch Vạn Kiếm cũng sợ rằng võ công của Thạch Phá Thiên cũng như Trình Giảo Kim chỉ được ba búa, kéo dài sẽ bị anh em họ Đinh đoạt lại thượng phong. Tình thế trước mắt chỉ lợi ở chỗ đánh nhanh giải quyết nhanh. Hắn liền sử chiêu Ám Hương Sơ Ảnh, trường kiếm vừa rung lên, kiếm quang đã xuất hiện trùng trùng. Đây là một chiêu tinh vi nhất trong kiếm pháp Tuyết Sơn, có thể đả thương đối phương bất cứ lúc nào, không thể biết để đề phòng. Thạch Phá Thiên cầm con dao chặt củi phạt ngang rồi rung động luôn mấy cái. Đó là chiêu Bào Ngư Chi Tứ, nội lực xô ra cả bốn mặt tám phương.

Bỗng nghe hai tiếng la ôi ối, vai Đinh Bất Tứ bị trúng đao, cánh tay Đinh Bất Tam bị trúng kiếm. Hai lão đột nhiên quay mình nhảy ra ngoài vòng. Đinh Bất Tam xoay tay lại nắm lấy Đinh Đang lôi đi, chạy lẹ vào khu rừng phía đông, còn Đinh Bất Tứ chạy trốn về quả núi ở hướng tây. Một lúc sau, từ sau núi vọng lại tiếng nói của lão: “Bạch Vạn Kiếm! Lão tử nể mặt mẹ của ngươi, hôm nay tha mạng ngươi một lần. Lần sau chắc chắn ta không tha được nữa…”, rồi âm thanh dần dần mất hút.

* * *

Dưới đất còn lại những vũng máu, năm xác chết lăn lóc trên mặt cỏ. Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn ngơ ngác nhìn nhau, hết thảy đều đau lòng, vừa hoài nghi vừa kinh hãi. Bạch Vạn Kiếm liếc mắt nhìn Thạch Phá Thiên, vừa đau lòng hổ thẹn lại vừa cảm thấy mình còn may mắn, vừa sợ hãi vừa kinh ngạc, thật sự rất nhiều cảm giác cùng nổi lên. Một lúc sau thì trong lòng hắn chỉ còn có ý cảm kích, nghĩ tới vừa rồi hai anh em họ Đinh ra tay cực kỳ ác độc, nếu không được thằng lỏi này ra tay trợ giúp thì mười mấy người của phái Tuyết Sơn chắc chắn phải chết hết trên đảo Tử Yên này. Rồi hắn thở phào một cái, cất tiếng hỏi: “Đao pháp đó là ai đã dạy cho ngươi?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Đó là Sử bà bà đã truyền thụ cho tại hạ. Đao pháp này có bảy mươi ba chiêu, so với Tuyết Sơn kiếm pháp thì nhiều hơn một chiêu. Chiêu nào cũng là khắc tinh của Tuyết Sơn kiếm pháp.”

Bạch Vạn Kiếm hắng giọng một tiếng, lại hỏi: “Chiêu nào cũng khắc tinh với kiếm pháp phái Tuyết Sơn ư? Khẩu khí lớn lắm! Sử bà bà là ai?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Sử bà bà là tổ sư sáng lập ra phái Kim Ô. Bà là sư phụ của tại hạ, còn tại hạ là đại đệ tử đời thứ hai.”

Bạch Vạn Kiếm nghe chàng nói câu này thì không nén nổi giận dữ, lạnh lùng hỏi: “Ngươi đã không nhìn nhận sư môn nữa thì thôi, sao lại còn gia nhập môn phái Kim Ô gì gì đó? Phái Kim Ô… ta chưa từng nghe thấy. Trong võ lâm đâu có môn phái này?”

Thạch Phá Thiên chưa biết Bạch Vạn Kiếm đã nổi giận. Chàng tiếp tục giải thích: “Sư phụ tại hạ bảo Kim Ô là mặt trời. Mặt trời mọc lên thì tuyết trên đỉnh núi sẽ chảy đi. Vì thế mà đệ tử phái Tuyết Sơn chạm trán phái Kim Ô thì chỉ còn đường… còn đường…” Chàng muốn nói tiếp “chỉ còn đường dập đầu van xin tha mạng.” Nhưng tuy chàng không am hiểu nhân tình thế thái, cũng không phải là hạng ngu ngốc, lập tức ngưng lại không nói nữa vì biết câu này không thể nói trước mặt đệ tử phái Tuyết Sơn.

Bạch Vạn Kiếm sắc mặt xám xanh, lớn tiếng hỏi: “Đệ tử phái Tuyết Sơn ta chạm trán phái Kim Ô ngươi thì sao? Chỉ còn đường gì?”

Thạch Phá Thiên lắc đầu đáp: “Câu này nói ra thì Bạch đại hiệp tất không được hài lòng. Tại hạ cũng cho rằng câu nói này của sư phụ không đúng lắm.”

Bạch Vạn Kiếm hỏi: “Có phải mụ nói là chỉ còn đường chạy tháo thân không?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Lời nói của sư phụ tại hạ cũng tương tự như vậy. Bạch đại hiệp bất tất phải bực mình, đó là sư phụ tại hạ nói cho vui thôi, không phải là thật đâu.”

Chân phải và vai phải của Bạch Vạn Kiếm đã bị trúng chưởng của Đinh Bất Tứ, càng lúc càng thêm đau đớn. Nhưng hắn nghe Thạch Phá Thiên nói câu nào cũng ra vẻ xem thường môn phái mình thì còn nhẫn nại làm sao được? Hắn vung thanh kiếm thét lên: “Được! Ta muốn lĩnh giáo mấy cao chiêu của phái Kim Ô, xem thử những chiêu đao nào là khắc tinh của phái Tuyết Sơn.” Nhưng hắn vừa giơ kiếm lên đã cảm thấy bả vai đau nhức, mặt tái đi, trường kiếm suýt nữa tuột khỏi tay.

Một tên đệ tử phái Tuyết Sơn tên gọi Bao Vạn Diệp chống kiếm tiến ra hai bước nói: “Thằng lỏi họ Thạch kia! Ngươi đương nhiên không chịu nhìn nhận ta là sư thúc, vậy ta thử tiếp mấy chiêu thức cao thâm của ngươi xem thế nào.”

Bạch Vạn Kiếm nghiến răng chịu đau nói: “Bao sư đệ!… Ngươi… ngươi…” Hắn định nói: “Ngươi không thể đấu với gã được”, nhưng người võ lâm xem trọng nhất là thể diện, hắn liền đổi giọng nói: “Ngươi để ta tiếp gã vài chiêu được rồi.” Bạch Vạn Kiếm bèn đưa kiếm sang tay trái rồi gọi: “Thạch

tiểu tử! Tiến lên đi!”

Thạch Phá Thiên lắc đầu nói: “Bạch đại hiệp đã bị thương ở vai và đùi, chúng ta bất tất tỉ thí nữa. Vả lại… vả lại… tại hạ nhất định không địch nổi Bạch đại hiệp đâu.”

Bạch Vạn Kiếm nói: “Ngươi đã có gan buông lời khinh mạn phái Tuyết Sơn, sao lại không có gan cùng ta tỉ thí?” Dứt lời, hắn vung kiếm ra chiêu Mai Tuyết Tranh Xuân, kiếm quang vọt ra thành nhiều điểm chụp xuống đầu Thạch Phá Thiên. Hắn sử kiếm bằng tay trái tuy không linh hoạt bằng tay phải, nhưng về phần mãnh liệt vẫn không suy giảm chút nào.

Thạch Phá Thiên thấy kiếm quang từ trên đầu chụp xuống liền vung con dao chặt củi lên, trả đòn bằng chiêu Mai Tuyết Phùng Hạ. Quả nhiên chiêu này nhằm đánh vào những chỗ sơ hở của đối phương, nó đúng là khắc tinh của chiêu Mai Tuyết Tranh Xuân. Bạch Vạn Kiếm thấy vậy thì trong lòng không khỏi kinh hãi. Hắn không đợi xong chiêu Mai Tuyết Tranh Xuân, đã vội biến sang chiêu Hồ Mã Nguyệt Lĩnh. Thạch Phá Thiên cũng y theo mà biến sang chiêu Hán Tướng Đương Quan.

Bạch Vạn Kiếm nhìn thấy đối phương sử dụng chiêu này tự vệ nghiêm mật khác thường, không những phong tỏa hoàn toàn kiếm chiêu của mình, mà hiển nhiên còn có biến thế lợi hại tiếp theo, tức thì đổi sang chiêu Minh Nguyệt Cương Địch. Thạch Phá Thiên cũng đổi chiêu Xích Nhật Kim Cổ.

Bạch Vạn Kiếm lại càng kinh hãi, nhìn rõ con dao chặt củi của đối phương chém đúng vào yếu điểm của mình, hắn liền hốt hoảng biến chiêu. May mà Thạch Phá Thiên chưa hiểu được đến chỗ ảo diệu, vừa thấy đối phương biến chiêu thì cũng biến đổi chiêu thức liền. Thực ra chiêu Xích Nhật Kim Cổ của chàng đã chiếm được thượng phong rồi. Bất luận Bạch Vạn Kiếm biến chiêu cũng được mà không biến chiêu cũng được, nếu chàng cứ thừa thế tấn công thì lập tức đối phương phải thối lui đến ba bước. Nhất là lúc này chân Bạch Vạn Kiếm đã bị thương, hắn không tài nào thối lui ba bước một cách mau lẹ dễ dàng, nhiều phần là phải buông kiếm chịu thua.

Nhưng nói đến kinh nghiệm tỉ đấu thật sự thì Thạch Phá Thiên còn kém rất xa. Chàng chỉ cố gắng nhìn ra Bạch Vạn Kiếm sử dụng chiêu thức gì, thì cứ theo đó mà sử dụng chiêu tương ứng trong đao pháp phái Kim Ô mà thôi. Lần này cũng y hệt ngày trước chàng đấu quyền trên thuyền cùng Đinh Bất Tứ, người ta vẽ sao mình vẽ theo đấy. Thạch Phá Thiên ra chiêu mà không hiểu được đến chỗ kỳ diệu, thành ra bỏ lỡ mất những cơ hội rất tốt. Bạch Vạn Kiếm thì la thầm: “Thật là nhục nhã!” Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn đứng xung quanh cũng thầm la: “Thật là may mắn.”

Bạch Vạn Kiếm qua khỏi được cơn nguy này, nhưng về sau còn gặp nhiều trường hợp hung hiểm nữa. Bất luận kiếm pháp Bạch Vạn Kiếm cao siêu đến đâu, kỳ diệu đến mực nào, cũng đều bị lưỡi dao chặt củi của Thạch Phá Thiên làm mất hết chỗ ảo diệu mà chiếm lấy thượng phong.

Bạch Vạn Kiếm vừa đấu vừa sợ hãi nghĩ thầm: “Thằng lỏi này không phải khoa trương bừa bãi, Kim Ô đao pháp gì gì đó của nó quả nhiên là khắc tinh của kiếm pháp phái Tuyết Sơn ta. Sử bà bà nào đó chắc là kẻ thù của gia gia ta rồi. Mụ ta sáng tác bộ đao pháp này rất tinh vi, hiển nhiên là muốn đánh cho phái Tuyết Sơn chúng ta phải thua be bét.”

Sau khi hai bên đã qua lại hơn ba chục chiêu, Thạch Phá Thiên bỗng vung con dao chặt củi chém xuống vai trái Bạch Vạn Kiếm. Kể ra hắn có thể phóng cước ra đá vào cổ tay chàng để giải khai, nhưng vì chân hắn đã bị thương, vừa giơ chân lên thì đau thấu xương, đầu gối khuỵu ngay xuống. Hắn vội chống bàn tay phải xuống đất cho khỏi ngã. Giả tỉ thanh đao cứ chém xuống thì Bạch Vạn Kiếm không còn cách nào chống đỡ được nữa. Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn nhìn thấy con dao sắp chém vào cánh tay trái của sư ca, đều lớn tiếng hô hoán om sòm. Không ngờ Thạch Phá Thiên không chém xuống, dừng tay nói: “Chiêu này bỏ đi không tính.”

Bạch Vạn Kiếm nhún chân trái một cái, đứng phắt dậy. Trong lòng hắn xoay chuyển ý nghĩ rất mau: “Đáng lý thằng lỏi này đã thắng ta từ lâu rồi, mà sao gã không sử cho hết chiêu? Dường như gã lại chưa học qua kiếm pháp phái Tuyết Sơn. Lúc này rõ ràng gã có thể giết ta, sao lại cố ý nhân nhượng? Thằng lỏi Thạch Trung Ngọc trước nay rất nham hiểm. Gã mà phóng đao chém chết ta rồi thì cả bọn sư đệ ở đây chẳng còn ai địch nổi gã nữa, sao đột nhiên gã lại nảy lòng từ thiện? Chẳng lẽ… chẳng lẽ… gã thật sự không phải là Thạch Trung Ngọc ư?”

Bạch Vạn Kiếm nghĩ tới đây, đột nhiên rung trường kiếm phóng ra một chiêu rất tầm thường, chẳng có chi kỳ dị. Đó là chiêu Triều Thiên Thế, đơn giản chỉ đâm kiếm về phía trước. Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn đều kinh ngạc “ồ” lên một tiếng. Triều Thiên Thế không thuộc vào số bảy mươi hai chiêu Tuyết Sơn kiếm pháp, chỉ là một trong mười hai thế của kẻ mới nhập môn phải tập để luyện gân cốt cho cơ bản. Những chiêu sơ học này rất giản dị dễ nhớ, tuy hữu ích cho việc luyện công, song tầm thường quá nên không thể dùng vào chuyện đối địch thủ thắng được.

Bọn sư đệ Bạch Vạn Kiếm thấy hắn đột nhiên sử chiêu Triều Thiên Thế đều giật mình kinh hãi, tưởng sư huynh bị thương kiệt lực, không còn sức để sử kiếm mới đâm liều dùng những thế sơ học đó. Ngờ đâu Thạch Phá Thiên lại đứng thộn mặt ra vì chàng chưa từng thấy chiêu này bao giờ. Sử bà bà lúc dạy chàng Kim Ô đao pháp không nói gì đến cách phá giải chiêu đó cả. Chàng không biết đối phó thế nào, đâm ra luống cuống. Nhưng trước thanh trường kiếm của Khí Hàn Tây Bắc thì ai dám ngơ ngác như thế? Thạch Phá Thiên chỉ ngẩn người ra một lát thì thanh trường kiếm của Bạch Vạn Kiếm đã nhanh như điện chớp trỏ vào trước ngực chàng. Hắn quát lớn: “Ngươi nói gì đây?”

Thạch Phá Thiên đáp: “Bạch đại hiệp sử chiêu vừa rồi là thuộc kiếm pháp gì? Tại hạ chưa từng thấy qua.”

Bạch Vạn Kiếm thấy Thạch Phá Thiên giữa lúc chỉ cách cái chết chừng sợi tóc mà chẳng sợ hãi gì, lại còn hỏi đến kiếm pháp, trong lòng hắn không khỏi khâm phục con người gan dạ. Hắn hỏi lại: “Ngươi chưa học qua thật ư?”

Thạch Phá Thiên lắc đầu. Bạch Vạn Kiếm tiếp: “Bây giờ ta muốn giết ngươi thì dễ như trở bàn tay, nhưng bậc đại trượng phu ân oán phải phân minh. Vừa rồi hai anh em họ Đinh vây đánh ta, ngươi đã có ơn xông ra giải vây. Vậy bây giờ ta tha cho ngươi, thế là lấy một mạng đổi một mạng, chúng ta không còn nợ nhau gì nữa. Từ đây về sau, ngươi đừng có mở miệng khoác lác Kim Ô đao pháp là khắc tinh của Tuyết Sơn kiếm pháp nữa!”

Thạch Phá Thiên gật đầu đáp: “Tại hạ cũng đã nói là không thể địch nổi Bạch đại hiệp. Đại hiệp bảo tại hạ không được nói thế, thì sau này tại hạ không nói là xong. Bạch đại hiệp! Tại hạ nghĩ ra rồi. Chiêu kiếm vừa rồi của đại hiệp dường như cũng có cách phá giải.” Nói xong, chàng hóp ngực lại cho lõm vào mấy tấc rồi vung con dao chặt củi lên gạt ngang. Đao kiếm chạm nhau phát ra một tiếng kêu khủng khiếp, trường kiếm trong tay Bạch Vạn Kiếm bị gãy đôi, vì nội lực Thạch Phá Thiên ghê gớm quá.

Bạch Vạn Kiếm kinh hãi biến sắc. Hắn điểm chân trái xuống một cái, một thanh trường kiếm khác đang nằm dưới đất bỗng bật lên nhảy vào tay hắn. Véo, véo, véo! Bạch Vạn Kiếm sử luôn mấy chiêu thức tầm thường để đệ tử nhập môn luyện công, nhưng một cách cực kỳ thần tốc. Thạch Phá Thiên nhìn mà hoa cả mắt, tay chân luống cuống. Đột nhiên cổ tay chàng trúng kiếm, con dao chặt củi cầm không chặt rớt xuống đất.

Ngay lúc ấy thanh trường kiếm của đối phương đã chỉ vào trước ngực chàng. Bạch Vạn Kiếm rung tay một cái. Thạch Phá Thiên la lên: “Úi chao!” Chàng cúi đầu nhìn xuống thì trước ngực đã in vào sáu chấm rất ngay ngắn, máu thấm ra ngoài. May mà mũi kiếm đâm vào không sâu nên chẳng thấy đau đớn gì.

Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn reo hò: “Chiêu Tuyết Hoa Lục Xuất thật là tuyệt diệu!”

Bạch Vạn Kiếm nói: “Cảm phiền các hạ về trình với lệnh sư là phái Tuyết Sơn đã có điều thất lễ.”

Hắn thấy Thạch Phá Thiên không hiểu cả đến mấy chiêu thức nhập môn thô thiển nhất của phái Tuyết Sơn, thì rõ ràng chàng không phải là đệ tử bản phái chứ không phải giả dối. Mặt khác, thái độ, cử chỉ cùng tính nết chàng hoàn toàn khác hẳn Thạch Trung Ngọc. Hắn nghĩ thầm: “Gã đã có ơn cứu mạng ta, mà vừa rồi lại không chém xuống vai ta, rõ ràng đã hạ thủ lưu tình. Bất luận gã có phải là Thạch Trung Ngọc hay không, hôm nay ta cũng không nên giết hay bắt gã. Chiêu Tuyết Hoa Lục Xuất chỉ là để cảnh cáo hắn đừng lên mặt chê bai phái Tuyết Sơn, để lại trên người hắn một vết sẹo mà thôi.”

Bạch Vạn Kiếm bèn liệng thanh trường kiếm xuống, ôm thi thể hai tên sư đệ lên. Hắn nghĩ đến tình huynh đệ đồng môn mà đau lòng, lại tự hổ thẹn vì mình không đủ sức bảo vệ, khiến bọn sư đệ phải uổng mạng dưới bàn tay anh em họ Đinh. Hắn không cầm lòng được, đành để hai dòng lệ tuôn rơi. Mấy tên đệ tử khác của phái Tuyết Sơn ôm ba cái xác kia lên. Bạch Vạn Kiếm nói bằng một giọng căm hờn: “Bất Tam, Bất Tứ hai tên lão tặc! Mối thù này thế nào phái Tuyết Sơn cũng phải trả. Ta mong rằng hai tên lão tặc đừng chết quá sớm.” Đoạn hắn quay lại bảo bọn sư đệ: “Chúng ta đi!”

Đoàn người đi nhanh ra khỏi khu rừng rậm, chẳng ai thèm ngoái cổ lại ngó Thạch Phá Thiên lấy một lần.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận